Trang chính | Albums | Lưu trữ | Quản lý

THƠ CỦA MỘT NGƯỜI Ở PHÍA CUỐI TRỜI...

5 TRONG SỐ NHỮNG BÀI THƠ CỦA NGƯỜI Ở PHÍA CUỐI TRỜI GỬI PHẠM DẠ THỦY VÀO NHỮNG NĂM XA LẮC...

1/

Thân quế hoa vông hồn từ thạch
Cõi người cõi tạm cõi trăm năm…
Hạ đến quạt nồng đông về đốt lửa
Xuân nhặt lá vàng!
Thu hát xa xăm…

Một chiếc thuyền con vượt dòng thiên mệnh
Vui vỡ nỗi đời
Buồn động nhân gian!

2/
Đâm đau hồn chim nhỏ
Sao tên còn chưa rơi?
Đâm đau hồn lá cỏ
Sao đá tạ ơn đời?

Người như hoa mùa mộng
Nở chín tầng hư không
Người như chân trời mỏng
Phơi áo ngoài hư không

Người ơi người lồng lộng!

3/
Con gái chi mà như trời mưa
Mưa rồi cao vút như nắng trưa
Mấy sợi tơ trời mấy cầu vồng mỏng
Con gái chi mà hiếm đến lưa thưa!

4/
Nhỏ giọt nước mắt dỗ lòng
Hồn đậu trên ngọn đèn đỏ
Mở mắt dõi tám hướng cô đơn
Mơ một miền toàn thi sĩ

Hai bàn tay lạnh buốt
Ôm người tình tưởng nửa đêm
Gọi tên một nghìn lần
Dạ Thủy!

5/
Gửi cho anh viên sỏi nhỏ bên đường
Anh sẽ đọc ra tên từng phố cũ
Gửi cho anh một nắm cỏ quê hương
Anh sẽ thở đất trời ta đã thở

Và gửi cho anh một tờ giấy trắng
Thấm lệ em như mái dột đêm mưa
Để anh đọc mênh mông đời quạnh vắng
Và tiếc thương hoài ấm áp gối chăn xưa!

(Bài thơ gửi từ Mỹ, khoảng sau 1990 - không ghi tên tác giả)


THƠ BÙI THANH TUẤN-HỘI NHÀ VĂN TP.HCM

 
Với tôi đây là bài thơ viết về ba lấy của tôi nhiều nước mắt nhất từ trước đến giờ. Tôi đã mất ba từ lúc lên năm, hình dung ba nhạt nhòa như ảo ảnh. Tác giả bài thơ- nhà thơ Bùi Thanh Tuấn hạnh phúc hơn nhiều người vì vẫn con cha già 90 tuổi để rơi những giọt nước mắt hạnh phúc mừng cha đại thọ, "cúi rạp mình khóc một trận cuồng phong"!
 
TẮM CHO BA

Viết cho ba, sinh nhật thứ 90 sắp đến. Và, xuân đoàn viên.

Ba ơi, 
Lâu rồi con chẳng viết được gì
Một câu thơ bẻ đôi cũng lật khật té
Lâu rồi,
Con tìm về đứa trẻ
Thuở bốn mươi năm xưa ba nặn hình hài.

Lâu lắm rồi,
Con đã quên những vết hằn trên cơ thể ba
Những nếp nhăn phủ bụi thời gian
Những vết cắt tứa máu giờ đã lành trên thân cây rũ mục.

Chiều nay con tắm cho ba
Lần đầu, từ khi con được sinh ra và/ lớn.
Sự chạm vào thịt da nhau kỳ lạ
Hổ phụ ngồi im cho hổ tử cọ kỳ...
Ba cười,
nước ấm xối từ đỉnh đầu
Nụ cười con đi hết trần gian chẳng thể nào mua được
Nụ cười toát ra từ đôi môi móm xọm
Hiền từ và trẻ thơ.

Con tắm cho ba, hai cha con cùng cười
Ngỡ như cao nguyên bừng lên sự sống
Con cứ tưởng mình học cao hiểu rộng
Phụ tử ruột mềm mới hiểu, hôm nay.

Lâu lắm rồi ba ơi,
Có đến hơn ba mươi năm qua
Con mới được gần ba hơn bao giờ hết
"Cha/ chứng nhân của ngàn xưa cội rễ
Mẹ giữ đời cho con cháu mai sau..."

Ngàn câu thơ con viết cũng trở lại ban đầu
Như bài học vỡ lòng "nhân chi sơ tính bổn thiện" 
Ước gì trái tim con thuộc về con lần nữa
Cúi rạp mình, khóc một trận cuồng phong!

B'Lao Thị Xã đêm 20.I.2013
Lão Bộc 

 




NHẬT KÝ FB 5

Kể từ khi in tập thơ CÓ MỘT TÔI TÌM năm 2009 mình bỗng mắc chứng… “ĐI TÌM”.  Nghe nhiều bạn văn kể chuyện tên tập thơ vận vào cuộc đời tác giả, có dẫn chứng cụ thể, rạch ròi nên mình rất cẩn trọng trong việc đặt tên sách nhưng vẫn không tránh khỏi theo cách suy diễn của mình sau các “sự kiện” xảy ra trong khoảng đời sau đó.

Theo thứ tự của chín tập thơ: Biển xanh không bình yên, Gửi người chiêm bao, Bóng lá, Chiều biển lặng, Đêm và NGÀY và TA, Hoa mùa đông, Ru xa, Có một tôi tìm, Ru Hoa thì tên của tập nào cũng vận vào mình không nhiều thì ít, nhưng rõ nhất và “dai dẳng” nhất là “Có một tôi tìm”.

Này nhé Biển xanh không bình yên được in năm 1997, thời gian sau đó mình bị hành hạ với căn bệnh nhà giàu là bệnh tim, ngất xỉu liên tục, thuốc men tốn kém trong khi đồng lương giáo viên thì eo hẹp, cuộc sống càng ngày càng khó khặn. Hai năm sau “Gửi người chiêm bao”, mình sống trong chập chờn ảo mộng, xa cách đời thường, lao vào thơ như con nghiện, xa rời đời thực, sống với “người chiêm bao”. Rồi “Bóng lá” năm 2001, cuộc sống bình lặng hơn dưới “bóng râm” xanh mát của đời, chồng nghỉ hưu, con cả tốt nghiệp đại học và học tiếp cao học để sau đó có công ăn việc làm ổn định. Đến “Chiều biển lặng” cuộc sống êm đềm, sóng gió rút lui, bệnh tật ngủ yên, con út vào đại học. Và rồi mình vẫn mơ, vẫn mộng để rồi sinh nở tiếp những "đóa thơ" xinh. Đêm và ngày và ta, chiêm nghiệm chính mình. Hoa mùa đông, một năm bình lặng, sau đó bị tai nạn gãy chân để “xứng vai” cánh hoa mùa đông héo rủ. Rồi Ru xa để mãi mãi ru người.  Có một tôi tìm để “bỏ đâu quên đó”, để tối ngày tìm và gặp, gặp rồi lại tìm…

Cuối cùng ( đã chắc cuối cùng chưa?) Ru Hoa là để ru mình, mong những tháng ngày còn lại ấm êm như mình hằng mong trong mỗi đêm đối thoại với chính mình “Còn bao cây số đời trước mặt/ Khôn dại bao lăm một kiếp người/ Nhân gian chắc hẳn còn độ lượng/ Xin rót tôi đầy một chén vui”. Mình tin “nhân gian” chắc chắn sẽ “độ lượng” với người thơ, không chỉ “rót đầy một chén vui” mà “nhiều nhiều chén vui” cho người thơ bình yên uống cạn với cuộc đời!


NHẬT KÝ FB 4

CHUYỆN NGHE ĐƯỢC TRÊN CẦU SÁNG NAY (bảo đảm thật 100%)

- Tối qua tui không ngủ được. Muỗi cắn ngứa khắp người!
- Chớ mùng đâu sao không mắc?
- Coi tivi trên nhà trên mà biểu mắc mùng, đi ngủ mới treo mùng chớ, lúc đó tui mới ngứa!
- Có dzị mà cũng nói!
- Còn nữa, lúc đó khoảng hơn 11g, tui đang thiu thỉu thì “ổng” rón rén bò vào, để “ổng” bò tới gần tui giơ chân đá cái bụp. “Ổng” la the thé, té ra con cháu nội học bài khuya, sợ không dám về phòng ở tận nhà dưới bèn bò vô ngủ với tui!
- Tui thì ngược lại với bà!
- Ngược là sao, tui không hiểu?
- Bà tự hiểu giùm đi, nói ra mắc cỡ lắm, nói không được đâu!
- !!!


NHẬT KÝ FB 3

    MÂY VÀ NỖI NHỚ...
 
    Hôm qua mưa dầm dề suốt cả ngày. Trời buồn "thê lương". Lạnh. Ướt át. Buổi sáng đường phố vắng tanh! Sáng nay ông trời bù đắp, thời tiết đẹp, rực rỡ nắng mai ấm áp. Bầu trời nhiều mây, lác đác vài đụn mây trắng đủ hình thù.
    Hồi nhỏ mình và các bạn đồng lứa rất khoái ngửa cổ nhìn mây và tưởng tượng. Có lúc đụn mây này hình con ngựa đang phi, đụn mây kia hình con cóc đang nhảy, con gà mổ thóc, con mèo ngoan nằm ngủ... Có lúc là hình bà tiên, hình chú tiểu, cô gái chàng trai... Tùy óc tưởng tượng của mỗi đứa, có khi cùng một đụn mây mà mỗi đứa hình dung mỗi khác rồi cãi nhau ỏm tỏi. Gặp đụn mây hình Đức Phật Quan Âm cả bọn hè nhau quỳ sụp xuống bất kể dưới chân là cỏ hay rác, sạch hay bẩn, hì hục dập đầu lạy, miệng nam mô tía lia để Đức Phật phù hộ... khỏi bị cô giáo dò bài !!! hehe...
    Sáng nay trên đường đi bộ về muộn, bất giác ngước nhìn lên bầu trời đầy mây trắng. Ơ kìa, một đụn mây hình con sư tử đang ngẩng cao đầu. Rõ ràng là hình con sư tử, không lẫn vào đâu được! Không có ai cùng mình hình dung để mà cãi nhau chí chóe như ngày xưa bé tí! Một mình mình khẳng định và chấp nhận. Và tự hỏi mình: Bắt đầu cho một ngày mới là hình ảnh một con sư tử kiêu hùng. Điềm gì đây nhỉ? Cùng nỗi băn khoăn bâng quơ đầy "mê tín", mình quay quắt nhớ vô cùng tuổi thơ lem luốc xa hút tận cuối trời!

COMMENT GỬI BẠN THẠCH CẦU

TRỜI ƠI! TẾT!

 

Đọc bài viết của blogger Thạch cầu trên vnweblogs nhan đề “TRỜI ƠI: TẾT!” mình đồng cảm. Người ta khổ theo cách của người ta, mình khổ theo kiểu của mình, bèn viết còm (comment) trả lời, nhưng nghĩ đi nghĩ lại mình quyết định không gửi, coi như mình kể khổ với mình thôi. Ai cũng khổ mà, ai cũng kêu “Trời ơi! Tết!” chỉ bọn trẻ con hoan hô Tết mà thôi!

“Người ta thì khổ thế, còn tui thì khổ theo kiểu của tui. Tết lo sửa sang dọn dẹp nhà cửa cho khang trang sáng sủa hơn một chút (ở quê mà). Bình thường thì lo ăn uống ngủ nghỉ cho hai người (là tui với ông xã), Tết đến phải lo "ăn uống ngủ nghỉ" cho thêm năm nhân khẩu nữa (vợ chồng hai con trai và cháu nội) à quên, còn một nhân khẩu đặc biệt đang được ủ ấm trong bụng mẹ nữa chứ! Đi chợ sắm sửa mất mấy ngày trước Tết, có ngày đi-về đến mấy bận chỉ vì cái tội hay quên. Ghi những thứ cần mua trên giấy cầm theo nhưng ghi sót hay ghi rồi nhưng lại đọc sót. Huhu!!! Thế là cứ đi chợ xong, về nhà, lại quay ngược trở lại. Mệt đứ đừ! Rồi xắn tay làm đẹp nhà cửa. Thôi thì một trời công việc, quét dọn, lau chùi, sắp xếp, giặt giũ… (cứ như là một năm qua ở dơ lắm vậy), đặc biệt là phòng thờ, phòng khách. Rồi thì sắm sửa hoa quả để bày biện bàn thờ Tổ tiên, lo bữa cúng tất niên, bày tiệc tất niên cho bạn bè của các con “nâng lên, đặt xuống”… Rồi ba ngày Tết đi thăm mộ, cúng nước, cúng cơm Tổ tiên, ông bà, thăm họ hàng, tiếp khách, đáp lễ... cả ngày cả đêm. Mệt, nhưng lúc nào mặt cũng phải "tươi như hoa", Tết mà!

Năm nào cũng vậy, cứ Tết xong là tui vốn đã gầy càng gầy thêm, sụt ít nhất là 2 ký thịt! Tiếc ơi là tiếc!
Tui không mừng Tết mà sợ Tết. Thêm một tuổi là sống thêm một năm nhưng lại già thêm nhiều chút. Mà ở tuổi này già thêm một chút là đã nhăn nheo, “híp hóp” rồi. Mái tóc óng mượt ngày xưa chỉ còn trong hoài niệm. Bay vèo thanh xuân, tàn phai nhan sắc đối với phái nữ là một nỗi buồn lớn không thể tránh khỏi nhất là những khi ta nhìn ta trong gương! Nhưng mà có buồn có vui hay không buồn không vui thì… đến hẹn lại lên, năm hết thì Tết đến! Tốt nhất là ta cứ chuẩn bị “tinh thần hưng phấn”, “vật chất phong phú” để đón Tết, cho có trước có sau, có tình có nghĩa là bình yên rồi!”. Rốt cục là “làm hòa”, tui tự dặn lòng như thế!

 


MÓN ĂN QUÊ HƯƠNG

BÁNH ƯỚT MẮM NÊM NINH HÒA

                     (Đặc biệt tặng những người con Ninh Hòa xa xứ)

Ở Ninh Hòa quê tôi món ăn sáng cũng đa dạng như các nơi khác. Nào phở, nào mì, nào bún bò, cháo lòng, bún cá, cơm gà, cơm vịt…đủ cả. Nhưng đặc biệt có một món ăn dân dã rẻ tiền được người Ninh Hòa coi là đặc sản mà khi có khách ở xa về bao giờ họ cũng mời thưởng thức.

Ðó là bánh ướt mắm nêm ở Quán Cây số 1.

Gọi như vậy là vì quán được tọa lạc ngay cây số 1 tính từ bùng binh thị trấn Ninh Hòa đi Ban Mê Thuột. Ðây là một quán nhỏ đơn sơ với năm bảy bộ bàn ghế lúc nào cũng đông khách. Quán hoạt động từ lâu lắm rồi. Từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường lũ con gái chúng tôi đã biết “bắt địa” bọn con trai cùng lớp dẫn đi ăn bánh ướt.

Dễ thường đã gần bốn mươi năm !

Bánh ướt thì chẳng có gì là lạ, nhiều nơi cũng có món ăn này, nhưng bánh ướt cây số 1 mang một nét rất riêng. Bột làm bánh phải xay từ gạo ba số, vo kỹ ngâm một đêm bánh mới dai và không dính dĩa mà không cần thêm một chất phụ gia độc hại nào. Lò bánh được đặt ngay ở một góc quán. Bánh được tráng tại chỗ. Bàn tay nhà nghề của người thợ tráng bánh thoăn thoắt, khéo léo. Ðổ chút xíu bột trên khuôn vải được căng trên một nồi nước sôi sùng sục, dùng chiếc gáo dừa nhanh tay tráng bột mỏng và láng mặt như tờ giấy bóng, đậy chiếc nắp đan bằng nan tre xinh xắn, chút xíu thôi là mở nắp, vớt bánh ra ngay. Vớt bánh phải có nghề. Dùng chiếc dao tre thật mỏng khéo léo vớt bánh trải lên dĩa. Bánh nóng bốc khói được thoa lên một lớp mở hẹ béo ngậy. Rắc thêm một chút tôm chà bông màu vàng sẫm trông thật hấp dẫn. Ðộc đáo và ăn khách ở đây chính là món tôm chà bông một trăm phần trăm này. Các gánh bánh ướt bán dạo hoặc một số nơi khác tôm được làm bằng đậu xanh hoặc cá giã tơi hoặc bằng thịt chà bông cho chút màu gạch cua để đánh lừa thị giác nên bánh ướt mất ngon rất nhiều.

Ăn bánh ướt phải chấm mắm nêm mới đúng điệu. Mắm nêm hầu như ai cũng biết làm nhưng ăn tiền ở cách pha chế để có một hương vị độc đáo. Ðây là bí quyết nhà nghề nên khó có ai pha chế giống được.

Quán lúc nào cũng đông khách. Bước vào quán tìm được một chỗ ngồi, bạn yên trí chờ! Không lâu đâu, người phục vụ sẽ nhanh chóng đặt trước mặt bạn một chén nước chấm. Tự bạn sẽ thêm các “chất phụ gia” cho hợp khẩu vị. Dễ thôi. Bỏ một muổng ớt cay xé họng vào. Ớt phải là ớt khô ngâm giã nhuyễn để có mùi chua đặc trưng. Vắt một miếng chanh. Gắp thêm một đũa xoài xanh xắt sợi, thêm một muổng mỡ hẹ trộn vào. Thế là bạn đã có một chén nước chấm đủ vị mặn, ngọt, chua, cay… và thật thơm mùi đặc trưng của mắm nêm. Chỉ mới đưa đầu đũa chấm một chút nếm thử xem vừa miệng chưa là dịch vị đã tiết ra rồi. Và thế là bạn tiếp tục… chờ. (vì chỉ có một người làm công việc tráng bánh mà thôi nên cũng dễ được khách hàng thông cảm). Bàn nào đến trước được phục vụ trước. Nếu là người nóng nảy, chờ đợi cũng có thể làm bạn nản lòng đấy nhưng bạn không thể bỏ đi được. Chén nước mắm bạn tự pha chế công phu đã có sẵn trước mặt. Và những dĩa bánh nóng hổi màu sắc bắt mắt ở những bàn bên làm tăng thêm sức hấp dẫn của món ăn, bụng bạn thêm cồn cào và bạn sẽ kiên nhẫn đợi.

Dĩa bánh được dọn ra. Bạn dùng đũa cuốn bánh lại, xắn làm ba, bốn miếng. Gắp một miếng chấm vào chén nước chấm đưa vào miệng, cắn thêm một trái ớt xanh dòn rụm, vừa ăn vừa hít hà, cùng lúc thưởng thức đủ vị thơm ngon của món ăn dân dã quê tôi. Một người ăn trung bình từ năm đến tám dĩa. Có người lạ miệng ăn đến mươi mười lăm dĩa. Dĩa chồng lên dĩa xếp thành một chồng cao trước mặt trông rất vui mắt. Cứ đếm dĩa nhân với năm trăm đồng (*) mà tính tiền. Thật ngon và rẻ bất ngờ!

Trời lạnh, ăn xong uống một tách trà thơm mùi gừng, bụng dã đủ đầy hương vị quê hương đến cả đời không quên được. Ði đâu rồi cũng nhớ về bánh ướt mắm nêm Cây số 1. Cả những người Ninh Hòa đang sống tận trời Tây, khi về thăm quê ít nhất cũng một lần thưởng thức món bánh ướt mắm nêm, một món ăn thấm đẫm tình quê để suốt đời vẫn nhớ.

(*) Giá tiền ở thời điểm tác giả viết bài này.

PHẠM DẠ THỦY


VỚI CHÁU TÔI

VỚI CHÁU TÔI

              Viết tặng cu Trí

 
Cháu sinh vào mùa xuân ấm
Ngơ ngác lạnh mùa đông
Bàn tay đeo găng bàn chân mang tất
Lạ lẫm phụ tùng lỉnh kỉnh, giật phăng

Cháu đòi tấm thiệp hồng
Cháu đòi hộp bút đỏ
Ngắm nghía, khám phá
Chẳng có gì hấp dẫn, cháu quăng

Tiếng còi xe tin tin cháu tưởng là tiếng nhạc
Vỗ tay thích thú, cháu cười xòa

Mười hai tháng tuổi
Cháu qua đủ bốn mùa
Sắp gặp lại mùa xuân
Sắp gặp hoa mai vườn nhà hé nở
Sẽ đưa tay ngắt
Sẽ cho vào mồm
Hoa thơm cỏ lạ
Với cháu đều ngon

Và thế giới
Với cháu
Là một bài học lớn!

02-1-2012


NHẬT KÝ FB 2

ĐẦU NĂM, NHỮNG Ý NGHĨ RỜI

 

Năm mới, phố nhỏ rợp cờ. Số người đi bộ thể dục thường ngày hôm nay góp mặt thêm những “nam thanh nữ tú”. Trên cầu, chưa tỏ mặt người, vang vọng tiếng hát vui của các bạn trẻ: “Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo.../Bà ơi bà cháu yêu bà lắm…/Ba yêu con vì con giống mẹ…” Tuổi thanh niên nhớ thuở lên ba. Mình tuổi già nhớ thời thiếu nữ. Không khí đầu ngày mới, đầu năm mới vui hơn, lạ hơn, báo hiệu một năm 2013 khởi sắc, hy vọng vậy!

Lòng chợt vui, bước đi dài hơn, nhịp bước rộn ràng hơn, hơi thở dường như ấm hơn. Cái se lạnh buổi sớm làm đầu óc tỉnh táo, sảng khoái hơn. Thay vì vừa đi vừa niệm Phật như mọi ngày, sáng nay mình vừa đi vừa hát Diễm xưa, nhớ những ngày “Nữ Trung học Nha Trang”. Một lứa bên trời giờ “tỏa” về tám hướng! Tha thiết gọi ngày xưa về với bây giờ!

01-1-2013


NHẬT KÝ FB 1

CUỐI NĂM, NHỮNG Ý NGHĨ RỜI

 

Đã nhiều năm nay, hễ đến ngày 31-12- cuối năm DL mình buồn lạ lùng. Mà chính xác không phải nỗi buồn (hoặc không phải chỉ nỗi buồn!), một cảm giác khó gọi tên cứ làm lòng dạ mình cồn cào, xao xác. Hình như là tiếc, là nhớ, là cảm giác mất mát, là… ngoái nhìn sau lưng, là… mong chờ trước mặt…! Một chút hẫng hụt vì sự ra đi mãi mãi của năm cũ. Một chút háo hức cho những dự cảm mơ hồ về năm mới.

Đã làm được gì và sẽ làm được gì, cho người, cho mình? Nhiều thứ lãng đãng trôi, vài thứ còn đọng lại để rồi một ngày nào đó thành một khối đông cứng cựa quậy trong ký ức chất chồng những năm tháng già nua!

Buồn, tiễn năm cũ. Hy vọng sẽ có nhiều niềm vui để đón năm mới, để tiếp tục những ngày mới chưa chắc đã vui. Thôi thì dù sao cũng cám ơn Trời, cám ơn Đời đã tặng cho mình cuộc sống, 60 năm nếm trải đủ vị ngọt bùi cay đắng ở “quán trọ trần gian” này. Mình sẽ bước tiếp những cây số còn lại của con đường phía trước bằng niềm tin và tình yêu cuộc sống. Ngày mai hoa vẫn nở, chim vẫn hót, trời sẽ trong hơn, và biển sẽ  lại bình yên. Sẽ không bao giờ thôi hy vọng, mình vẫn không ngừng tự dặn mình như thế!




1 2 3 ... 23 24 25  Sau»