CHÀO 2012!

THÊM TUỔI

Thêm một tuổi cây số đời ngắn lại
Vui hay buồn khi đếm quỹ thời gian
Không mời gọi tuổi già hiên ngang tới
Tình yêu ơi xin mãi rực sắc vàng!

31-12-2011

 


VỚI VINPEARL



VỚI VINPEARL NHA TRANG

 


Đánh rơi nỗi buồn xuống biển

Lơ lửng trên cáp treo
Nhẹ nhõm

Tảng đá đóng băng trong tim tan dần
Cảm giác ấm lên từ gió
vui lên từ chiều
lớn dần từ biển
Ngút ngàn màu xanh Nha Trang

Nơi ấy
Thiên đường
Mơ hồ như giấc mơ
Đầu bạc đầu xanh da vàng da trắng
Cùng chung tiếng cười cùng chung khoảng lặng
Bỏ những tất bật muộn phiền ngoài kia
Bỏ những lo toan rối rắm ngoài kia
Tinh khiết chiều thiền tịnh

Bức tranh thiên nhiên
Cuốn hút mê hoặc
Đắm đuối
Đắm đuối
Chiều quên thở
Nỗi buồn chìm sâu đáy biển
Chỉ còn tiếng-cười-không-bao-giờ-quá-khứ
Trong veo…

15-9-2011

 


KHÓC EM

NÓI VỚI LOAN

Mong manh chiếc lá cuối thu
Cành khô gầy guộc sương mù phơi, xa...

Em đi chưa hết chiều tà
Sau lưng hạnh phúc nhạt nhòa dấu mưa

Chạm ngày cuối, nhớ buồn xưa
Không khăn không áo giữa mùa không tên

Thôi em, quay lại và… quên
Khổ đau giũ sạch chẳng phiền lụy ai

Đời em chất ngất u hoài
Giấc mơ thơm thảo nhú vài mầm vui

Dẫu cho đêm chật ngậm ngùi
Vẫn còn một thoáng ngọt bùi cùng Trăng

Thôi em, quay lại với Rằm!
Cỏ còn xanh những trăm năm kia mà!

27-10-11 (mồng 1/9 Tân Mão)

 

 


TA CÙNG THƠ ĐẮNG LÒNG

THỨ SÁU VÀ MƯA …

 

Thứ sáu màn hình trống
Sao trái tim thật đầy
Nỗi nhớ và nỗi vắng
Ăm ắp chiều mưa say

Một mình thờ thẫn... phố
Một trời thu xám buồn
Vắng bóng người xuôi ngược
Lạnh một rừng mưa tuôn 

Ai cùng ai dung dẻ
Ta cùng thơ đắng lòng

Lặng chờ lời ru khẽ 
Rót về từ mênh mông!

21-10-11


RU HOA - TẬP THƠ THỨ 9 CỦA PHẠM DẠ THỦY

       Phạm Dạ Thủy xin giới thiệu cùng bạn đọc, RU HOA- tập thơ thứ 9 của Phạm Dạ Thủy vừa in xong. Sách in tại CÔNG TY IN CÁT THÀNH - NHA TRANG. Vẽ bìa: Trần Việt Cường, con trai của PDT, ảnh chân dung bìa gấp 1: Văn Hiến, "anh xã" của PDT chụp năm 2008, ảnh chân dung bìa gấp 4: một cậu học sinh cũ chụp tại chùa Phật Ân , huyện Long Thành Đồng Nai tháng 6 năm 2011, sửa bản in: Y Quyên (một bút danh khác của PDT)
     RU HOA gồm 61 bài thơ, đa số viết về tình yêu gia đình, những buồn vui trong cuộc sống, những nuối tiếc và hoài niệm về tuổi thơ, tuổi trẻ của một thời...
     Tác giả sẽ gửi tặng các bạn bloggers yêu thơ PDT. Xin gửi địa chỉ của các bạn qua email của PDT: hoadathuy_nh@yahoo.com hay trong cửa sổ comment của entry này. PDT sẽ rất vui khi nhận được lời nhắn của các bạn quý mến và sẽ gửi sách đến tận nơi trong thời gian sớm nhất có thể.

RU HOA

 

Ngủ đi Hoa ơi!
Thời Hoa khoe sắc đã qua lâu rồi
Thương Hoa chiều tàn chiêm bao sẽ tới
Đem ngày xưa đến thơm lừng giấc vui

Ngủ đi Hoa ơi!
Dù đường chân trời bước chân trượt ngã
Dù khúc hoan ca ru dỗ mịt mờ
Dù ánh mắt cười giọt buồn khuất đáy
Những nhạt những nồng giấu vào câu thơ

Ngủ đi Hoa ơi!
Hãy tan vào đêm vào sương vào gió
Một thoáng vô tư bứt khỏi muộn phiền
Dịu dàng yêu thương nép mình bên Lá
Nghe cỏ tự tình đời chợt an nhiên

Có thể ngày mai sắc Hoa sẽ nhạt
Có thể ngày kia cánh Hoa sẽ tàn
Hoa vẫn non tươi trong lòng ai đó
Ngủ đi Hoa ơi ngủ ngoan Hoa ơi!

22-6-2010

 

 

 

 


    


TRUYỆN CỰC NGẮN - PHẠM DẠ THỦY

     CHUYỆN VUI VỀ MỘT NGƯỜI CHÚ HỌ


      Cả tháng nay chú tôi lạ lắm. Áo quần lúc nào cũng bảnh bao, đầu tóc chải bóng mượt. Chú lại hay đi làm về muộn, lúc thì bận họp "đột xuất", lúc thì đi thăm đồng nghiệp ốm "đột xuất". Thím Lan sinh nghi nhờ tôi "theo dõi" giùm.
      Tôi cũng có ý giúp thím Lan nhưng chẳng thấy gì. Nhìn chú mặc đẹp và sang hẳn ra tôi cũng mừng. Chắc chú thay đổi theo bạn bè trong cơ quan đấy thôi. Ðồng lương được cải thiện, đời sống kinh tế cao, con người thích làm đẹp. Ðó là điều đáng mừng. Có gì đâu. Thím Lan chỉ khéo tưởng tượng. Tôi nghĩ vậy.
      Dạo này chú lại thường thức khuya. Chú viết báo cáo. Chú soạn lịch công tác. Chú làm sổ sách cuối tháng, cuối quý gì đó. Chú bận lắm. Một đêm chú say sưa viết rất khuya, không chịu đi ngủ, thím Lan quyết rình xem. Nghi lắm. Thím lấy cớ pha cho chú ly sữa nóng rồi rón rén bưng vào. Gần đến bàn làm việc của chú, thím vô ý va vào thành ghế. Chú giật mình. Phản xạ tự nhiên, chú quơ vội tờ giấy pơ-luya mỏng đang viết, vo tròn đưa vào miệng. Thím tròn mắt: "Ơ! Tại sao nhai giấy trong miệng? Anh viết cái gì?". Chú ú ớ, ngọng nghịu: "Bản báo cáo bị sai. Nhai cho khỏi ức". Nói rồi chú vội vàng nuốt đánh ực, phi tang. Thím xông tới bắt chú há miệng ra xem. Không còn gì cả. Tức không chịu được. Bỗng thím phát hiện trên mấy chiếc răng cửa ở hàm trên của chú còn dính một mẩu giấy. Thím gỡ ra. Mẩu giấy nhỏ xíu, ướt mèm còn sót một dòng chữ nhòe mực nhưng vẫn còn đọc được. Có chết người không chứ! Ba chữ ngọt ngào không phải lúc: "Anh yêu em"!
     Thím Lan ôm mặt khóc như mưa. Như trên trời rơi xuống, chú ngồi im lặng như tượng đá, đôi mắt mở to ngơ ngác. Biết nói gì bây giờ?! 

PDT 12-4-1999

(Đã đăng báo Khánh Hòa trong chuyên mục TRUYỆN ĐỌC 60 GIÂY khoảng năm 2000 và tình cờ đọc ở vantuyen.net in lại ngày 13-11-2003- http://vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=8365)

                                                                                      


KHOE ẢNH "CÁC NHÀ VĂN... DU HÍ" (*) CHỮ CỦA NHÀ THƠ LÊ KHÁNH MAI

      Ngày 15/9/2011 Chi Hội Nhà văn Việt Nam tại Khánh Hòa đã thực hiện chuyến "du hí" bằng cáp treo sang Đảo Vinpearl Nha Trang. Đoàn đã tham quan Khu vui chơi giải trí, Công viên nước, Thủy cung, Khu mua sắm, Thiền tịnh Trúc Lâm, Khu khách sạn(*)

     Chuyến đi như một món quà ấn tượng tạo nên một chuỗi kỷ niệm đẹp. Phạm Dạ Thủy xin chân thành cảm ơn Chi hội trưởng Chi hội NVVN Khánh Hòa Trần Chấn Uy, đặc biệt cảm ơn sự tiếp đãi nồng hậu của Tổng Giám đốc khu du lịch Vinpearl Đặng Thanh Thủy dành cho các nhà văn đang sống và làm việc tại Khánh Hòa.

 (*) Lê Khánh Mai

 


Với nhà thơ Lê Khánh Mai


 Trên cáp treo với nhà văn Bạch Lê Vân Nguyên 
 và nhà văn nữ Vân Hạ


Xin chào niềm vui!


Lang thang trong khu vui chơi


Ah! Một mình đua xe vậy...


Với nhà văn Hoàng Nhật Tuyên và nhà thơ Trần Vạn Giã


Làm duyên cùng... tiên cá!


Tạm biệt các nàng tiên cá, ta đi...


Làm oai với... đảo!


Thư giãn ké một phút thôi, thoải mái thiệt! Hehe...


Chuẩn bị "chia tay ngậm ngùi", hẹn gặp lại nhé, Vinpearl ơi!

 


"THẤM ĐÒN" CHÁU NỘI


Bởi “Thấm đòn cháu nội”

Tôi trở lại Sài Gòn
Quên "gạo tiền cơm áo"
Tíu tít cùng cháu con


Với nhà thơ Trương Nam Hương

Với nhà thơ Trương Nam Hương (hàng đứng, bên phải) và
các bạn thơ TP HCM


Một thoáng cùng bè bạn

Thơ văn vướng áo người
Mưa Sài Gòn đỏng đảnh
Không chùn bước chân vui...

 

 


 


 

 

 

 

 

 


THĂM BẠN

 

THĂM BẠN CŨ

                  Tặng PBH

Vừa gặp lại niềm vui năm mười tám
Chợt nỗi buồn bóng xế đã chen ngang

Vừa tíu tít chuyện ngày xưa xa lắc
Chợt lặng thầm nhức nhối vết thời gian

Không còn nữa má hồng và tóc mượt
Nét kiêu sa thuở ấy đã… nghìn trùng

Bùi ngùi ngắm mắt buồn và môi nhạt
Nhan sắc nào rơi rụng giữa thinh không

Nắng Sài Gòn vẫn vàng như xuân cũ
Mà sao mưa thấm lạnh tận đáy lòng

Bạn tiễn ta về dáng chiều lặng lẽ
Hai đứa cùng nhìn phía cuối mùa đông…
Sài Gòn 22-8-2011


KHOE CHÁU NỘI TRẦN NHÃ TRÂN 8 THÁNG 22 NGÀY TUỔI

 ẢNH CHỤP NGÀY 22-8-2011 TẠI SÀI GÒN

 


VIẾT TRƯỚC 100 NGÀY EM TÔI ĐI XA

NHỚ EM

100 ngày
chật chội giữa ngổn ngang hoài niệm
chiêm-bao-ngày ướt lạnh nước mắt
đầy bóng hình em

Xa rồi những thâm tình ruột thịt
chốn nào hội ngộ
ba má và em, thế giới không màu
chị, những xanh đỏ tím vàng rối mắt
tiếp tục chuỗi ngày ở trọ trần gian
vui hay buồn nghìn nghìn giọt khóc
đêm vẫn trầm
và sâu

100 ngày
chị mộng du
tiếng hát em là gió
bóng hình em là mây
chị nén tiếng thở dài

Nhắm mắt hình dung...
em, giọt-lệ-ngọc lỡ tay rơi và vỡ
em, giọt máu hồng ba má đã mang đi
hình dung...
cõi em về không nước mắt

Chị yên lòng
thả nỗi buồn theo gió
chị vắt lòng
nhớ em!

20-7-2011

 

 


GHI LẠI PHÚT CUỐI CỦA EM TÔI


Gia đình em tôi Phạm Ngọc Lệ

   
Đại gia đình Phạm Dạ Thủy (anh Hiến làm "phó nháy")

GHI LẠI PHÚT CUỐI CỦA EM TÔI

     Sau một buổi chiều vui, mệt mỏi đi nằm sớm. 22g30 tiếng chuông cửa reo từng chập. Tiếng chuông trong đêm như nhát dao thật sắc cứa vào tim. Lo sợ, hồi hộp, tôi nằm im. Anh H. mở cửa . Đứa cháu báo ba cháu mệt, chuẩn bị đưa đi cấp cứu. Tôi lại thêm một lần choáng váng…
     Mười năm mang bệnh tim. Thoát chết mấy lần. Cậu em trai duy nhất của tôi sống nhờ thuốc từng ngày. Từng ngày vui buồn sống. Từng ngày hy vọng sống. Giờ sắp chạm cửa tử thần lần nữa. Liệu có thoát không?!
     Chiếc xe chở em trai chạy trước. Bệnh viện không xa nhà lắm. Tôi xách xe máy một mình chạy theo. Chút gió đêm đầu hè thoáng lạnh.
     Tới bệnh viện tôi quăng đại chiếc xe nơi góc sân vắng chạy ào vào phòng cấp cứu.
     - Xin lỗi, có bệnh nhân Phạm Ngọc Lệ vừa đưa vào đây không ạ?
     - Cô là gì của bệnh nhân? Cô y tá trẻ hỏi.
     - Là chị ruột.
     Loay hoay viết gì đó, một lát cô y tá ngẩng lên:
     - Cô cầm giấy này tạm đóng 300.000đ viện phí ở phòng…, nếu có bảo hiểm y tế ra viện sẽ tính sau.
     Vội vàng chạy theo xe cấp cứu tôi chỉ kịp quơ vội cái bóp nhỏ dùng đựng chìa khóa xe, không biết có đủ tiền không nữa! Cuối cùng cũng xong. Trong bóp có 310.000đ. Thoát “hiểm”!

     Trở lại phòng cấp cứu hỏi nơi cấp cứu em trai. Phòng hồi sức, lầu 1. Chạy vội tìm lối lên cầu thang. Bất ngờ gặp đứa cháu trên hành lang. Tôi lo lắng tột cùng.
     - Ba con sao rồi? Sao không ở bên ba con mà đi đâu vậy?
     - Con chưa tìm thấy ba con. Con bận làm thủ tục ở phòng cấp cứu, ba con được đưa đi đâu con không rõ!
     Trời ơi! Em tôi bị bệnh tim đang trong tình trạng rất nguy kịch, con trai đưa đi cấp cứu, có chị gái chạy theo, cuối cùng đang nằm đâu đó một mình. Nếu còn tỉnh chắc em sẽ vô cùng lo sợ. Một mình trên giường cấp cứu, không thân nhân, nỗi ám ảnh bất an của bất cứ bệnh nhân nào!
     Cầm tay cháu chạy vội lên lầu một. Hai lần dừng lại thở. Kia rồi. Phòng hồi sức. Nhưng trước cửa phòng sao đông người vậy? Lố nhố người hiếu kỳ chen chúc nhau nhìn vào trong. Tai nạn ư? Không thể, vì đây là phòng hồi sức mà. Lạy Trời điều gì đó không phải xảy ra cho em trai tôi!
     Đưa tay đặt lên ngực trái, tôi bước nhẹ vào phòng từ phía cửa còn lại. Một ca cấp cứu tim. Tiến lại gần hơn nữa để nhìn cho rõ. Trời ơi! Em trai tôi! Khuôn mặt không hề toát lên chút nào sự sống. Các y bác sĩ đang cấp cứu bằng phương pháp ép tim ngoài lồng ngực và sốc điện kích tim. Toàn thân em bật lên rồi rơi xuống liên tục. Tôi toát mồ hôi. Lệ ơi! Cố lên em! Khuôn mặt lạnh tanh xanh tím kia là em đấy sao? Cố lên, em ơi! Ngoài tiếng bật /rơi của thân thể em tôi và tiếng kêu re re của chiếc máy trợ thở, cả căn phòng đầy bệnh nhân và người nhà nuôi bệnh im lặng rợn người!
     Tôi ôm ngực chạy ra ngoài hành lang cố hít sâu, thở mạnh! Cháu tôi ôm đầu gục xuống, tuyệt vọng. Cả hai cô cháu bật khóc. Tình hình quá nguy kịch. Tôi gọi điện cho chồng, con trai cả và em dâu. Điều đáng nói là vợ và con trai út của em tôi không có mặt. Vợ Lệ đang đi làm ở Sài Gòn, con trai út sau mấy ngày nghỉ lễ đã lên xe về lại Sài Gòn vào chập tối. Vợ Lệ nhận tin báo ngã quỵ, suy sụp. Con trai út của Lệ tắt điện thoại nên không liên lạc được sau hàng chục cuộc gọi từ tôi. Trong tôi dâng trào niềm tuyệt vọng. Trời ơi! Chẳng lẽ đứa em yêu thương duy nhất trên đời bỏ tôi một mình trên trần thế. Chẳng lẽ tôi đang đối mặt với cuộc sinh ly tử biệt hay sao! Đừng tuyệt vọng, tôi ơi! Nước mắt tôi chảy dài cùng với ca từ của TCS bật ra trên đôi môi héo hắt. 5 phút, 10 phút hay 15 phút tôi không nhớ nữa. Thời gian như đá tảng đè nặng trên ngực trái, tôi hít thở nặng nhọc. Lệ ơi! Cố lên em ơi!
     - Ai là người nhà bệnh nhân PNL? Mời gặp bác sĩ!
     Lồng ngực tôi chực vỡ toang. Trái tim tôi như chực nhảy ra ngoài. Tôi ôm ngực lảo đảo ngồi xuống chiếc ghế trống ngoài hành lang. Thời khắc cuối cùng đã đến. Bác sĩ cho biết không thể cứu sống em tôi được nữa rồi. Nghĩa là em tôi đang giã từ cõi tạm. Em tôi đang tìm về với ba mẹ. Em tôi đã rời bỏ cõi trần đầy lo toan, đau khổ để về nơi không có nỗi buồn. Em tôi… em tôi…
     Đầu óc tôi mụ mị, tôi choáng váng, chân tay rã rời, tôi chông chênh bước đến giường bệnh, nhẹ nhàng sờ tay, sờ ngực em tôi. Còn chút hơi ấm trên cánh tay, cảm nhận hình như còn hơi thở rất nhẹ nơi lồng ngực. Tiếng kêu re re của chiếc máy trợ thở vẫn vang đều, y bác sĩ đã rời khỏi giường bệnh. Em tôi nằm đó, hai mắt khép, nét mặt bình an, thanh thản ngủ một giấc yên bình. Đồng hồ lúc đó chỉ 23g24’ đêm 03-5-2011.

     Cố bình tĩnh gọi điện thoại cho chồng ra thay ca trực bên em, tôi liều lĩnh xách xe chạy về nhà lo hậu sự. Cõi lòng tôi tan nát nhưng tôi vẫn cố dỗ mình. Hoa ơi, đừng khóc! Cố lên để lo cho em ra đi thanh thản, nhẹ nhàng. Cố lên để lo cho em như Hoa đã từng lo cho em từ thuở thiếu thời đến ngày ly biệt!
Chồng tôi gọi điện thoại về, bảo bệnh viện giục rút ống thở để kết thúc sự sống của em, không thể kéo dài thêm được nữa. Tôi năn nỉ cho tôi thêm ít phút để chọn giờ tốt cho em đi. Cuối cùng 00g30’rạng sáng ngày 04-5-2011 nhằm ngày mồng 2-4 năm Tân Mão, bệnh viện rút ống thở, em tôi thực sự đi về cõi vĩnh hằng!

     Một vì sao đã tắt. Một hạt bụi đã về với trùng trùng hạt bụi. Đứa em duy nhất cùng máu mủ ruột rà, cùng cha mẹ sinh ra đã buông rời tay tôi vĩnh viễn từ đây. Tôi còn ai để chia sẻ vui buồn thời thơ ấu. Tôi còn ai để gợi nhớ mẹ cha. Tôi còn ai để ôn lại tuổi thơ côi cút khổ nghèo. Tôi không còn em để la, để mắng, để dạy dỗ với đủ trạng thái cảm xúc, yêu thương, hờn giận, dỗ dành... Tôi còn ai để thể hiện “quyền huynh thế phụ”, lo toan cuộc sống của em như mẹ yêu lo cho con dại. Chị em tôi chỉ chênh nhau 2 tuổi nhưng với em, tôi đàng hoàng thay thế mẹ trên đời. Tôi nghiêng bờ vai vững chãi cho em và các cháu tựa vào yên ấm mặc dù trái tim tôi cũng chẳng khỏe mạnh gì! Tôi tự hào về điều đó, tôi tự hào tôi đã yêu thương em bằng trái tim gầy của mẹ trong mấy chục năm qua!

     Thôi, Lệ ơi! Em đi nhé, hỡi đứa em yêu thương vô vàn của chị. Có sinh thì có tử. Quy luật muôn đời của cuộc sống mà em! Nhưng chị đau quá Lệ ơi!
Tôi lại phài tự dỗ mình.
     Tôi ơi! Cố lên!

     Tôi phải vững vàng để còn làm chỗ tựa cho em dâu vừa mất chồng, cho hai cháu vừa mất cha, cho Minh Tâm bé bỏng vừa mất đi ông nội.
     Tôi ơi! Cố lên!
     Tôi còn phải tiếp tục làm tôi của ngày xưa, của ngày nay và cả ngày mai nữa! Lau nước mắt, tôi đứng dậy nhưng nước mắt ở đâu mà nhiều thế, như sông, như suối, chảy âm thầm từ trái tim những khi một mình tôi lặng lẽ với riêng mình!


CHỈ CÒN MÌNH CHỊ ...

Vui buồn đớn đau đã khép
Trái tim em ngủ yên rồi
Em về nơi miền xa thẳm
Cõi trần mình chị mồ côi

Làm sao ngăn dòng nước mắt
Làm sao tươi lại nụ cười
Ngày xưa chúng mình trẻ nhỏ...
Chỉ còn mình chị mơ thôi

Cùng ai thương về quá khứ
Cùng ai vọng tưởng mẹ cha
Cùng ai trút hờn trút giận
Cùng ai máu mủ ruột rà

Chị giờ một mình trắng tóc
Em giờ nằm dưới đất nâu
Không em quanh đời trống vắng
Ngày trôi nhạt thếch một màu! 
05-5-11

Phạm Thị Hoa (nhà thơ Phạm Dạ Thủy) 243 Trần Quý Cáp Thị xã Ninh Hòa - Tỉnh Khánh Hòa

 

 


KHÓC EM TRAI PHẠM NGỌC LỆ NHỒI MÁU CƠ TIM MẤT RẠNG SÁNG 04-5-11



CHỈ CÒN MÌNH CHỊ ...

Vui buồn đớn đau đã khép
Trái tim em ngủ yên rồi
Em về nơi miền xa thẳm
Cõi trần mình chị mồ côi

Làm sao ngăn dòng nước mắt
Làm sao tươi lại nụ cười
Ngày xưa chúng mình trẻ nhỏ...
Chỉ còn mình chị mơ thôi

Cùng ai thương về quá khứ
Cùng ai vọng tưởng mẹ cha
Cùng ai trút hờn trút giận
Cùng ai máu mủ ruột rà

Chị giờ một mình trắng tóc
Em giờ nằm dưới đất nâu
Không em quanh đời trống vắng
Ngày trôi nhạt thếch một màu! 
05-5-11

 


CHỈ NÓI VỚI MÌNH

CHỈ NÓI VỚI MÌNH


Có những lúc bỗng dưng hồn trống rỗng
Chẳng biết lòng vui hay vẩn vơ buồn
Ngày chợt vắng thênh thang và thinh lặng
Ta một mình mờ mịt khói cùng sương

Mới chớp mắt tóc đã thành mây trắng
Da đã mồi, hương ngày cũ phôi pha
Tình yêu bỗng nhạt nhòa như ảo ảnh
Thương lời xưa rơi về phía chiều tà

Ta bé nhỏ đâu rồi, trong quá khứ…
Bữa cơm nghèo ấm áp những chiêm bao
Những yêu dấu đâu rồi, năm tháng ấy…
Ta bây giờ một nhúm gió xanh xao

Có những lúc tất cả đều tan chảy
Phía ngày xa đồi cỏ mọc xanh rì
Ta tay trắng, tình không, ngồi tịnh độ
Niệm lời kinh sám hối tiễn ngày đi…

 


LỤC BÁT THÁNG TƯ



NỢ

Tôi giờ chất ngất nợ nần
Vắt vai vài mảnh thơ, tần ngần... rao

Chân say chân tỉnh thấp cao
Thơ tình bán được mấy hào mà mong

Nợ đời chưa thể trả xong
Nợ người xin trả xoay vòng kiếp sau

Tim buồn từ thuở biết đau
Hoa phai từ thuở ru nhàu giấc mơ

Tình ai khép mở ơ hờ
Cầm bằng như thể chữ ngờ mà thôi

Tôi xin cảm tạ ơn Trời
Cho tôi khất nợ một đời cùng...thơ!


LỤC BÁT THÁNG BA

THÁNG BA
             Kính dâng Ba Mẹ nhân ngày giỗ Ba

Tháng ba trời xám lạnh buồn
Mưa rây cần mẫn trên con phố nghèo

Tháng ba giọt nhớ trong veo
Rơi vào đáy cốc những chiều bình yên

Tháng ba gọi giấc mơ hiền
Rực màu hoa gạo đỏ miền quê xa

Tháng ba thả nhớ về cha
Hình dung Người... chỉ nhạt nhòa khói sương

Tháng ba thức một đời buồn
Mẹ thành góa phụ tuổi còn đang xuân

Tháng ba xưa bỗng hóa gần
Nỗi đau xưa tưởng như chừng đau thêm
31-3-2011


NGÀY 8-3


NGÀY 8-3


          Gửi các con

Một ngày
   hoa tươi
      quà tặng
         lời chúc mỹ miều

Một ngày 
   trĩu nặng niềm vui
Một ngày
   giọt buồn tan biến

Hoa rồi sẽ tàn
Quà tặng rồi sẽ cũ
Ngôn từ đẹp rồi sẽ quên
Lời chúc mỹ miều rồi sẽ nhạt

Nhưng
Tình yêu của con rót về 
     từ khoảng trời quang mây
Mẹ đã uống
Ngấm vào máu
Hạnh phúc bừng nở

Không chỉ một ngày
Không chỉ một tháng...
Nguồn yêu thương
Tràn chảy một đời
Mẹ tồn tại trong bủa vây tiếng cười
Cùng con!

Từng ngày yên bình như thế
Từng ngày ngọt ngào như thế
Mẹ sợ đêm dài
Mẹ lo ngày hết
Vì con!
8-3-2010


RU CHÁU TỪ XA


Cháu nội Nhã Trân 16-2-2011

RU CHÁU TỪ XA

Ngủ đi Boon ơi
Ngủ ngoan cháu nhé

Tiếng cháu khóc làm bà đứt ruột
Như có bàn tay ai bóp nghẹt tim mình
Bà một mình từ xa ru cháu

À ơi!
Vòng tay bà giờ trống không
Lời ru thả giữa mênh mông rất buồn

Cháu xa bà nửa ngàn cây số
Bà bận rộn với ai
Bà ngọng nghịu với ai
Giờ ai bồng cháu đi lên đi xuống
Ai hát cháu nghe bài con cóc, con voi
Ai bế cháu ngồi bên chậu mai xuân
Để cháu ngước nhìn sắc vàng rực rỡ
Rồi mỉm cười vu vơ…

Bà thương quá chúm chím môi hồng
Bà nhớ quá bàn tay xinh ấp trên ngực bà ấm áp

Cháu xa
Ngày của bà thật rỗng nhưng trái tim thật đầy
Nỗi nhớ ken kín khó thở
24 ngày tất bật niềm vui chỉ còn là ký ức
Cháu để lại cho bà cảm giác lạ, nỗi buồn lạ
Cảm giác chơi vơi hạnh phúc
Nỗi buồn đẹp như pha lê

Bà tận hưởng và hình dung ngày mai…
Cháu xinh như một thiên thần
Bà yêu như thể chưa từng được yêu!
Viết trước ngày 8-3-11

 


ÁO DÀI ƠI!


Ảnh PDT năm 1972


NHỚ XUÂN

Áo dài ơi trắng làm chi
Để tôi lóng ngóng biết đi lối nào

Lối xưa dày dặc trăng sao
Vấp chân quá khứ trượt vào mười lăm

Lối nay trăng đã quá rằm
Sao mai vụt tắt lịm trầm tim tôi

Áo em trắng loá niềm vui
Áo tôi trắng để bùi ngùi nhớ xuân

Vì xuân hoa cỏ bâng khuâng
Vì hoa cánh bướm ngập ngừng quên bay

Áo em nào phải men cay
Mà tôi má đỏ giữa ngày đang vơi

Trắng làm chi áo dài ơi
Thắm làm chi hỡi mắt cười đầy xuân

(Đã in trong Tạp chí THƠ Số đặc biệt NGÀY THƠ VN)

 


ẢNH "TÂN BÀ NỘI" SÁNG NAY 6-1-2011

MỪNG LÊN CHỨC"TÂN BÀ NỘI"
NHÂN ĐƯỢC TẶNG ÁO QUẦN MỚI, CHỤP ẢNH ĐỂ ĐÓN TUỔI... GIÀ (SÁNG 6-1-2011)



















Còn bao cây số đời trước mặt
Khôn dại bao lăm một kiếp người
Nhân gian chắc hẳn còn độ lượng
Xin rót tôi đầy một chén vui!

  
Một, hai, ba... Dzô!!!


 




HAI BÀI THƠ VÀ CHÙM ẢNH CHÁU NỘI NHÃ TRÂN (sinh ngày 01-12-2010)

        

NÓI VỚI CHÁU NỘI

      
       
         Ảnh cháu Boon 28 giờ tuổi

      
       Hai bố con
      
          Hai mẹ con

       
      
      Hai bà cháu (Sài Gòn-2/01/2011) 

         
   Bà đã thơm bù ngàn cái 
            Bà đã yêu bù ngàn lần...
   
   Bỏ hết sau lưng những muộn phiền cuộc sống
   Dán mắt vào màn hình
   Thiên thần 28 giờ tuổi của bà
   Ôi đóa hoa vô ưu
   Trong veo sương sớm

   Mẹ cháu một mình vượt cạn
   Đem niềm vui mặt trời mọc tặng bà
   Cả nhà lên chức
   Cả nhà hoan ca

   Bà với tay chạm đôi má hồng bầu bỉnh
   Bà chăm chăm ngắm cháu không rời
   Đôi mắt giống bố
   Đôi tai giống ông
   Tóc xoăn giống chú
   Cái miệng giống bà
   Chân dài giống mẹ

   Cháu nằm trước mặt bà
   Khoảng cách nhớ nhung hàng trăm cây số
   Ước gì bà biết bay như chim
   Ước gì bà là phi cơ phản lực
   Vèo một cái bà được bồng bế cháu
   Thơm đôi má bầu
   Ngắm đôi mắt sáng
   Nâng niu đôi bàn tay nõn
   Vuốt ve đôi bàn chân thon

   Ôi Boon bé bỏng
   Sài Gòn xa vời vợi
   Thôi đành hẹn cháu ngày mai
   Bà sẽ thơm bù ngàn cái
   Bà sẽ yêu bù ngàn lần...
   05-12-10 

   
HẠNH PHÚC ĐƯỢC LÀM BÀ

   Bà bay bằng đôi cánh nhớ
  
Hướng về phương Nam ban mai
   Nụ Nhã Trân chúm chím gọi mời
   Bà chuếnh choáng trong mơ
   Vỗ cánh
 (Xem tiếp)


NGÀY MAI MÙA XUÂN

 

NGÀY MAI


Nhặt tờ lịch cuối vừa rơi
Nghe rưng rưng một mảnh trời đầy mây

Một chút tỉnh, một chút say
Thấy mình lạc giữa nửa ngày nửa đêm

Trăng nay loang lổ bên thềm
Bước chân chập choạng đi tìm trăng xưa

Tóc rồi trắng tựa màu mưa
Môi rồi nhạt với lưa thưa nắng chiều

Chạm vào ký ức trong veo
Một thời hoa mộng bay vèo còn đâu

Trong tay tờ lịch cuối nhàu
Ngày mai là một bắt đầu, mùa xuân...
31-12


THƠ BỐN CÂU- PHẠM DẠ THỦY

 

  THƠ BỐN CÂU


LÝ DO

Có những lá thư làm nên huyền thoại
Có những con chữ mang hình mũi kim
Có những lời yêu không thành tiếng nói
Nên biển muôn đời xanh chẳng bình yên
1
0-3-97


NỤ HÔN
      Viết cho em HH
Nụ hôn người gửi qua mail
Trắng như mây trắng đỉnh đèo phù vân
Đêm nằm nghe gió phân thân
Nghe tình côi cút giữa trần gian đau
!
04-10-10


RLTĐ
        Tặng tôi
Trời bỗng chùng chình nghiêng xuống
Đất bỗng cựa mình ngoi lên
Người bỗng bồng bềnh mây khói
Xoay quanh gặp thác với ghềnh
12-12-10

GIÓ VÀ TÔI

Người lướt qua tôi vô tình như gió
Tôi gửi lời thương theo gió vô tình
Cơn gió mỏng xô tôi vào lửa đỏ
Tôi tro tàn lời thương vẫn nguyên trinh
13-12-10


VĂN HÓA VIỆT GIỚI THIỆU CHÙM THƠ PHẠM DẠ THỦY


 

Thơ của Thủy trầm lắng. Sự trầm lắng của một số phần xuôi theo định mệnh . Ẩn dấu phia bên trong sự trầm lắng kia là những cơn sóng ngầm.  Do đó đọc thơ của cô chừng như nghe quay quắt quanh đây. Sau đây là những bài thơ tiêu biểu của cô ( Nhà thơ Quan Dương giới thiệu )

Phạm Dạ Thuỷ sinh quán tại  Ninh Hoà - Khánh Hoà. Hiện cô là giáo viên dạy học tại Ninh Hoà Nha Trang
Tác phẩm đã được xuất bản :
- Biển xanh không bình yên ( 1997) 
- Gửi người chiêm bao (1999) 
- Bóng lá ( 2001) 
- Chiều biển lặng ( 2002) 
- Đêm và ngày và ta ( 2004) 
- Hoa mùa đông (2005) 
- Ru xa (2007) 
- Có một tôi tìm ( 2009)
 

TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẦY GIÓ

Tự hỏi dừng lại hay bước tới
Chân đã mỏi
Ngày đã buông chiều
Những đốm sáng chập chờn trêu ngươi
Không rõ bóng hình
Dừng lại hay bước tới


Đầu óc mụ mị
Không trả lời được câu hỏi của chính mình
Thả bước chân lười rong ruổi
Đích đến mù xa
Hình ta với bóng ta
Câm lặng
Trùm lên con phố hẹp
Gió đầy


Tự hỏi
Còn hay mất biển xanh và con tàu ngày ấy
Còn hay mất lặng lờ con mắt nhớ người xa
Con đường đã qua dài hơn nửa đời phiêu bạt
Sao dấu yêu vẫn còn quấn quýt
Vũ điệu nhớ xoay tròn
Cơn chóng mặt thường trực


Tự hỏi
Cuối đường bình yên?
Cuối đời nguôi quên?


GỬI NGƯỜI NGỤY BIỆN 
                     CHO NỖI BUỒN

                                     Viết tặng VTH
Ngụy biện cho nỗi buồn
Nỗi buồn khoe nhan sắc
Buồn lại càng buồn hơn
Lặng thầm em trầm mặc

Em buông tay bất lực
Nhìn nỗi buồn lên ngôi
Em nghẹn ngào ngụy biện
Nỗi buồn vẫn không vơi 

Đốt cháy nỗi buồn thôi
Thả tàn tro theo gió
Nỗi buồn bay về trời
Ngụy biện rơi về cỏ

Em về với ngày vui
Với bình minh rực rỡ
Nỗi buồn không còn nữa
Quang gánh đời nhẹ tênh!


KHÚC MƯỜI BẢY

Tìm về mười bảy mù xa
Nghe biêng biếc cỏ rơi nhòa hiên mây
Dấu chân vùi dưới dấu ngày
Mở vùng ký ức bỗng trầy trật đau


Dửng dưng nước chảy qua cầu
Thản nhiên hoa nở sắc màu nguyên khai
Một mình tưởng vọng về ai
Cái thời mười bảy u hoài nhớ nhung


Hành trang nhỏ, mộng vô cùng
Chắt chiu thơ trải giữa mông lung tình
Chơ vơ mình nắm tay mình
Trống trơ kỷ niệm chùng chình sóng xô


Mấy mươi năm một chữ ngờ
Chiêm bao vẫn trắng và thơ vẫn buồn
Nửa đời đi giữa mưa tuôn
Cái thời mười bảy vẫn cuồn cuộn... xanh! 


TIA CHỚP


Bất ngờ một tia chớp
Rạch ngang đời bình yên
Thế là xôn xao gió
Lật tháng ngày lênh đênh


Người về từ thơ dại
Lặp lại lời trăm năm
Ngỡ ngàng em mắt ướt
Trái tim nhói đau thầm


Bên kia là xuân sớm
Hoàng tử và Lọ lem
Bên này là thu muộn
Chỉ có người và em


Chỉ có người và em
Nâng niu ngày úa lá
Nhốt tuổi buồn vội vã
Nhấp men chiều đắng môi


Tia chớp rạch ngang đời
Bình yên rời nhân thế
Và những-điều-có-thể...
Bay ngược chiều gió. Xa!

VÀ EM BẤT LỰC
        (Viết tặng HH)

Em gom hết những ngày tồn tại
Để yêu anh
Em gom hết những ngày trống trải
Để lấp đầy anh
Em gom hết hơi thở cuối chiều
Để níu bước anh
Em làm thơ tình
Để giữ hình bóng anh trong chữ


Nhưng em bất lực
Hệ lụy giăng mắc
Kẻ thứ ba trưng bảng cấm giữa đường
Kẻ thứ tư dang tay chặn cuối đường
Kẻ thứ năm thứ sáu... thứ mười gào khóc


Em quay về điểm đến
Lăp lại khởi đầu
Lặp lại kết thúc
Lặp lại nỗi buồn
Và em bất lực
Yêu anh!

Nguồn:
http://www.yahoovanhoaviet.com/news/index.php?act=view&code=post&cid=28&id=59612


BÀI VIẾT CỦA NHÀ THƠ QUAN DƯƠNG (HOA KỲ) VỀ THƠ VŨ THANH HOA TRÊN VOA

Nhà thơ Quan Dương hiện sinh sống ở  Hoa Kỳ, là đồng hương và  là bạn học của PDT thời Trung học.  PDT và QD có nhiều kỷ niệm khó quên trong thời cắp sách. Lớn lên cả hai đều yêu thích văn chương và đều trở thành nhà thơ khi tuổi đã chiều. QD viết nhiều, là một cây bút quen thuộc được bạn đọc ở hải ngoại yêu thích cả hai lĩnh vực Thơ và văn xuôi. Rất ngạc nhiên khi được đọc một bài cảm nhận thơ đầy thú vị về Vũ Thanh Hoa, một nhà thơ nữ được yêu mến về tài văn không chỉ trên cộng đồng vnweblogs của chúng ta. PDT xin giới thiệu bài viết này của nhà thơ Quan Dương cùng bạn đọc. (Xin mời đọc tiểu sử văn học của nhà thơ Quan Dương ở cuối entry này)

____________________________________________

Thơ Vũ Thanh Hoa và tôi

Quan Dương

Quan Dương



Không biết điều gì đã kéo tôi đến gần thơ của nhà thơ nữ gốc Hà Nội này. Giữa tôi và nhà thơ Vũ Thanh Hoa khác nhau về tất cả mọi phương diện. Tuổi đời tôi lớn hơn tuổi đời của cô cả gần một thế hệ. Tôi sanh ở miền Nam từng tham dự vào cuộc chiến, Vũ Thanh Hoa sanh ở miền Bắc khi cầu Hiền Lương Bến Hải hãy còn là lằn ranh phân định hai miền. Tôi từng trải qua nhiều điều Vũ Thanh Hoa chưa từng trải. Hiện tôi sống ở Mỹ còn Vũ Thanh Hoa đang sống tại Việt Nam.

Xa xôi về địa lý, không gian, thời gian. Khác biệt nhau trong cuộc sống, tuổi tác. Hệ lụy của cuộc chiến Việt Nam sau 35 năm vẫn hãy còn đang tồn đọng. Tôi lại chưa hề có ý định trở về thăm lại Việt Nam sau gần 20 năm bỏ nước ra đi. Như vậy lý do để làm quen với nữ nhà thơ trẻ này lại càng không có. Vậy thì điều gì đã kéo tôi quyến luyến với thơ của Vũ Thanh Hoa, khi giữa hai chúng tôi với lịch sinh hoạt thường nhật có nhiều oái oăm tréo ngoe đến thế. Trái ngược nhau hoàn toàn đến thế. Thêm những định kiến như đã ăn sâu mọc rễ vào những bờ ranh tư duy. Có phải tình bạn văn chương này bắt đầu từ hai câu lục bát này không?

Ngả nghiêng níu ngọn gió manh
sẩy tay chới với gió đành...
cong ngang

Năm ngoái (2009) cũng khoảng thời gian này trong một buổi cuối tuần cần tham khảo thêm một ít tài liệu để bổ sung vào một bài viết của mình, tôi vào google để search. Trong khi dắt con chuột đi lang thang với màn hình tôi lạc vào một trang blog có tên Vũ Thanh Hoa. Như một tình cờ định mệnh tôi đọc được bài lục bát Ngả Nghiêng cô vừa bỏ lên với hai câu lục bát trích dẫn trên. Chỉ mới vừa lướt hai câu thôi thì tôi đã "hết hồn". Tôi lật đật kéo ghế ngồi xuống thật nhanh, thật ngay ngắn trước computer của mình. Thao tác con chuột trong tay tôi càng nhanh hơn, gần như hối hả. Tôi đọc một mạch rất nhiều bài thơ cô có sẳn trên blog. Đọc giống như đang khát nước.

Cô nhà thơ này dùng chữ thật vững chải và đắc địa. Bởi sẩy tay chới với nên gió phải ĐÀNH cong ngang. Điểm tương đồng của tôi và nhà thơ là ở đây, ở cách dùng chữ để nối thành chiếc cầu văn chương. Tôi bước lên đó thưởng ngoạn mà không hề hay biết rằng nhà thơ nữ này có một bề dày lý lịch truyền thống Cộng sản hoàn toàn đối ngược với tôi.

Lại nhiêu khê khiến tôi có thêm lý do và lý lẽ để tôi suy nghĩ có nên làm quen? Suy cho cùng, đây là một mối giao thiệp không thuận lơi. Cả hai có thể gặp một vài rắc rối nhỏ có tính khách quan do ngoại cánh chi phối. Đó là chưa kể đến, hầu như chắc chắn suy nghĩ giữa hai chúng tôi sẽ còn quá nhiều điểm bất tương đồng vì sống ở hai môi trường khác nhau. Những điểm bất tương đồng này (chắc chắn không tránh khỏi) lấy gì để hóa giải. Ai sẽ nghe ai nếu muốn duy trì tình bạn văn thơ. Biết bao dấu hỏi đau đầu. Biết là như vậy, nhưng dường như có điều gì thôi thúc. Những con chữ trong thơ cô cứ như nhảy múa đầy mời mọc

(ướt, cát mịn, phập phồng, trần ngực biển. lưỡi thanh âm giao hưởng ngút mây trời - GIAO HƯỞNG BIỂN)

Chữ của cô đầy hình tượng và quyến dụ, khiến tôi tò mò. Cô khá thẳng thắn không cần tránh né

(chúm chím ngực hồng sững sờ mây lụa mỏng, lượn sóng eo thon tẩn ngẩn biếc xanh trời, nhan sắc thức, ngày lật trang, đá thở - NHAN SẮC)

Tôi vốn yêu thơ từ lâu. Nhưng không dễ dàng đọc được những bài thơ tôi thích. Suốt ngày ở hải ngoại sáng đi làm chiều về tắm rữa ngủ nghê rồi sáng hôm sau lại tiếp tục tiếp diễn như thế, tưởng chừng như không có thời gian để thở. Lại càng ngộp thở hơn nếu chút ít thời giờ còn riêng cho mình gặp đọc phải những bài thơ không ưng ý. Do đó cho nên khi đọc được thơ của Vũ Thanh Hoa tôi giống như gặp lại người bạn cũ lâu đời. Cô ở thế hệ đi sau nhưng thơ cô đã đưa được tâm hồn người đi trước ngược về thời còn trẻ

(Nắng dở dang vu vơ nhặt cuối mùa, Cô đơn gõ những thanh ngôn đồng vọng, Xao xác gió. Ngẩn ngơ hoa trước gió, Nụ âm thầm. Đắng đót khoảng trời câm - VU VƠ NHẶT)

Những câu thơ này của cô đúng là đã khiến cho tôi bồi hồi hoài niệm lại thời "Đắng đót khoảng trời câm ". Được làm bạn với một tác giả làm ra những con chữ ngọt ngắt như vầy cả là một hân hạnh.

Thế là tôi quyết định viết e mail xin làm quen với cô theo địa chỉ e mail cô cho sẵn trên blog. Thật thú vị khi được cô nhanh chóng đáp lại. Đúng là phong cách của một nghệ sĩ làm văn nghệ. Tôi trình bày rất rõ ràng với cô là tôi và cô ở trong hai thế giới khác. Khác tất cả mọi thứ. Ngoài thơ văn. Tôi sống ở hải ngoại là một người tị nạn về chính trị. Cô sống trong nước là người đang thừa hưởng những thành quả chính trị mà tôi đang bỏ chạy đó. Tôi biết cuộc sống luôn trôi về phía trước, nhưng người ta khi có hiện tại, ai cũng đều trải qua quá khứ. Khó khăn đầy tế nhị như thế, vậy mà hai chúng tôi vẫn trở thành hai người bạn thơ văn. Tình bạn, một già, một trẻ. Khá đặc biệt.

Vũ Thanh Hoa ở trong nước nên thẩm thấu thơ văn theo cách người trong nước. Tôi ở hải ngoại, tôi nhìn thơ văn theo cách ở hải ngoại. Cách nhìn của người trong nước và người ở hải ngoại rõ ràng vẫn còn nhiều điều chưa đồng thuận. Có nhiều sự việc phải mất vài năm hay thậm chí nhiều thế hệ sau này mới lý giải được. Đó là chuyện của lịch sử. Chúng tôi trong cố gắng đơn thuần là người bạn trong văn chương. Chính xác hơn văn chương là cái nôi kỳ diệu đã khiến cho tôi tạm gác qua một bên tất cả những định kiến của mình để thuần túy hòa nhịp vào nó. Tôi bắt gặp mình cùng nhiều hoài niệm thuở ấu thơ, thuở dậy thì, thuở con tim bắt đầu biết đập nhịp qua thơ của Vũ Thanh Hoa, cho dù hệ lụy của lịch sử vẫn đang còn lẫn quất đâu đây ngăn cản. Tôi gần như bị cuốn hút vào cung cách chữ nghĩa, thực sự xúc động khi cảm nhận nỗi buồn thảm của tác giả khi trải qua những khoảnh khắc tâm trạng, trải lòng:

Thiếu anh rồi con sóng bỗng mồ côi
Con tàu vẫn ngược xuôi khách đông mà sao vắng
Cà phê đắng, sân trưa hè lặng nắng
Em đi sóng đôi vẫn như chỉ một mình
MỘT NỬA

Anh thì vẫn một đại dương sâu thẳm
Em chơi vơi chẳng biết dạt nơi nào
Chiếc lá nhỏ buông mình vào biển lớn
Chỉ nỗi buồn em nhận của riêng em...
NỖI ĐAU CỦA LÁ

Càng hòa nhập theo thơ cô, khoảng cách giữa hai bờ địa lý của Mỹ và Việt Nam càng thu ngắn lại. Tình bạn văn thơ giữa một già một trẻ dang dần có sự cảm thông. Chúng tôi tránh né không bàn luận hay nhắc nhở đến những vấn đề nhạy cảm vốn nóng bỏng của thời sự.

Cái đầu tôi cứng, nhưng tính cách của nhà thơ nữ này không mềm. Duy chỉ những vần thơ của cô cứ chảy ra cho đời những vầng lụa đẹp. Nhất là những bài thơ cô lấy tình yêu làm đề tài, một đề tài muôn thuở, ai khi lớn lên cũng đều nếm trải qua. Có một lần tôi giới thiệu thơ Vũ Thanh Hoa trên một trang báo điện tử tại hải ngoại, tôi gọi cô luật sư cũng là một nhà thơ nữ "chuyên trị" thơ tình. Thật vậy đa số thơ Vũ Thanh Hoa đều lấy đề tài muôn thuở đó là tình yêu. Tình yêu trong thơ Vũ Thanh Hoa là một sự khắc khoải

(Người đàn ông suốt đời em chờ đợi. Nếu tri kỉ tri âm sao không phải vợ chồng? - YÊU)

(Trước mặt em là biển rộng, Sau lưng em là núi cao, Con đường đi thì cứ xa xa mãi, Biết bao giờ em gặp bến bờ anh? - TỰ HỎI)

Còn là khát vọng, thủy chung. Những khát vọng âm ỉ nhưng mãnh liệt. Những khát vọng chừng như sẳn sàng bốc cháy khi có cơn gió vô tình nào bất chợt thổi qua

Mày nghiêng mắt ngả một giây
Ngờ đâu vay trả vơi đầy trăm năm
Đắp cùng nhau một góc chăn
Ngờ đâu bất tận dấu nằm thiên di
DUYÊN NỢ

Khi còn bé mỗi lần trường có tổ chức đi du ngoạn hay cắm trại gì đó, ta thường nôn nao chờ đợi đếm từng ngày từng giờ, mong sao ngày đó mau đến. Nhưng khi ngày đó đến rồi thì lại thấy rất thường, một ngày cũng giống mọi ngày không có gì khác. Thì ra hạnh phúc chính là sự chờ đợi cái ngày đó đến chứ hạnh phúc không nằm trong ngày đó đến. Thơ tình Vũ Thanh Hoa ta bắp gặp hạnh phúc của sự đợi chờ

(nếu sợ vội biết đâu là sẽ muộn,những lời yêu không nông nổi bao giờ, anh đã đến như luân hồi cổ tích, như luân hồi lời hẹn ngàn năm - LUÂN HỒI CỔ TÍCH)

(trăm năm nhớ xin một ngày quên lãng, giữa cơn mưa em đổ nắng riêng mình, dòng ký ức đọng bờ mi khắc khoải, xin dỗi hờn vùi đáy sóng nguôi ngoai - MƯA ẢO GIÁC)

Nơi tôi ở đang bước vào đông. Những buổi sáng sớm thức dậy đi làm, màn sương đêm phủ trùm lên chiếc xe đậu trước nhà. Hơi sương gặp thời tiết lạnh đông thành những mảnh đá mỏng trên mặt kính. Phải mở máy nóng trong xe lên và mở hai cái gạt nước để gạt những mảnh đá kia tan đi. Nhìn hai cái gạt nước như hai cánh tay gầy đang quơ quào chống đở với khí hậu của thiên nhiên, tôi chợt nghĩ rồi cũng sẽ đến một ngày nào đó, hai cái gạt nước này sẽ mỏi mệt và buông xuôi. Giống như cuộc đời mình sau những lao đao lận đận, sau những thăng hoa phù phiếm từ quê nhà ra đến xứ người, cuối cùng cũng chỉ là số không khi trở về với tro đất. Thời gian đang trôi qua thật nhanh với tốc độ khủng khiếp mà mắt thường mình không thấy được. Từ những dòng suy tưởng đó, những vần thơ sau đây chưa đầy luận lý về nhân sinh quan của Vũ Thanh Hoa bám chặt cảm giác không rời

Rồi tôi chợt ngộ: Thiên đường hay địa ngục
Với những được, thua, thành bại ở trong đời
Cũng đơn giản như khi ta nhắm mắt
Khe khẽ hoà mình vào màu trắng tinh khôi...
LỜI CẦU NGUYỆN SAU CÙNG

Trong phạm vi hạn chế của một bài viết tôi không thể trích nhiều thơ tiêu biểu của Vũ Thanh Hoa. Thơ cô bất cứ bài nào cũng có thể trích ra được vài câu tiêu biểu, điều đó chứng tỏ cô rất có trách nhiệm và chú trọng vào phong cách thơ. Điều đó cũng chứng mình được là cô rất tôn trọng người đọc, lúc nào cũng cố gắng hết sức dùng cảm hứng của mình chế biến những món ăn tinh thần ngon và hợp với khẩu vị người nếm nó. Được làm bạn với một mẫu người biết tôn trọng mình, biết tôn trọng người như vậy sẽ là một vinh dự. Lấy chân thành không vụ lợi đối đãi nhau, cùng tôn trọng phẩm cách và ngưỡng mộ tài năng tôi nghĩ cũng là một yếu tố để những người bạn văn chương có thể vượt qua nhiều điều không thể.

Được biết nhà thơ Vũ Thanh Hoa có hai tập thơ đã xuất bản

Nỗi đau của lá 2006 (thơ)

Trong Em có người đàn bà khác 2009 (thơ)

Và cô đang sắp cho ra đời đứa con tình thần thứ ba:

Người nhìn thấu linh hồn (Tập truyện)

Tôi cũng hy vọng tình bạn văn chương giữa tôi và cô bạn nhà thơ trẻ ở cách xa tôi nửa vòng trái đất này sẽ vượt lên chính kiến để đối mặt với đời. Tóm lại đối với tôi, thơ Vũ Thanh Hoa không cần ai chắp cánh bởi vì tự mỗi bản thân của mỗi bài thơ đã có sẳn đôi cánh để bay cao. Đôi cánh đó không chỉ vượt không gian để bay xa mà còn vượt qua thời gian để tồn tại. Cũng như thơ cô trẻ mãi không già cho dù phải một trăm năm sau nữa.

Mùa đông năm 2010

Thành phố New Orleans

(Louisiana)


Tiểu sử Quan Dương


Tên thật Dương Công Quan. Nguyên quán Ninh Hoà, Khánh Hoà, Việt Nam
Cựu học sinh Trung Học Ninh Hòa. Cựu học sinh Võ Tánh Nha Trang
Khoá 6/69 SQTBTĐ. Làm Thơ, viết Văn từ sau ngày qua Mỹ. Tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ tháng 6/1993. Hiện sinh sống tại Louisiana, Hoa Kỳ. Cộng tác với Văn, Văn Học, Làng Văn, Khởi Hành, Văn Hóa Việt Nam, Văn Phong, Văn Tuyển, Sóng Văn, Tin Văn và rất nhiều tạp chí văn học khác nơi hải ngoại. Tác phẩm đã in: Ngậm Ngùi - Thơ 1996, Ruột Đau Chín Khúc - Thơ 1998, Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao - Thơ Truyện 2002, Có tên chung Văn Học Và Thời Gian (Nguyễn Vy Khanh - NXB Văn Nghệ 2000), Tuyển tập Truyện 14 tác giả (NXB Văn Tuyển 2001), Sỏi đá Muôn Mầu - thơ 12 tác giả (NXB Văn Tuyển 2002), Lưu Dân Thi Thoại (NXB Cội Nguồn 2003), Khung Trời Hướng Vọng (Nguyễn Thùy - NXB Nắng Mới Paris 2005).

* Blog của Quan Dương là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguồn
http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/hoang/
http://my.opera.com/quanduong-weblog/blog/


1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»