NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

THƯ 21



21/

30/9/1968

Thủy

Hôm qua anh vừa gửi em một thư. Thư viết ở Gia Định anh mang sang Sài Gòn gửi để luôn tiện anh tạt về nhà lục vài cuốn sách đọc đỡ buồn. Bây giờ là mùa mưa nên chẳng có ngày nào là Sài Gòn nắng trọn. Gửi thư cho em xong về được nửa đường thì bị mưa anh tạt vào Casino xem một phim bắn nhau lúc trở ra trời vẫn còn mưa. Đầu trần anh long đong trên chiếc xe hai bánh về đến nhà người ướt lướt thướt tắm xong thấy bải hoải làm như xương cốt sắp mục đến nơi chỉ muốn nằm. Nằm chỉ có nằm là khoái. Anh nằm trùm chăn kín người đốt một điếu thuốc nghe mưa rơi mơ mộng một chút thì ngủ.

Trong giấc ngủ buổi chiều lười biếng và lý thú anh mơ thấy mình đến Nha Trang. Nhưng mà Nha Trang sao lạ quá có cả con đường Nguyễn Gia Thiều Hà Nội. Cầu Đá Hải học viện tìm hoài không thấy mà biển ở đâu cũng không thấy. Gặp một người hỏi Dạ Thủy ở đâu. Cười cười chỉ lại phía sau. Đó Dạ Thủy đó. À dòng sông đêm. Nhưng con sông này là sông Mương mán. Không phải Nha Trang mà là Phan Thiết. Bên này là phi trường bên kia là tiểu khu Bình Lâm. Ngược về Sài Gòn ngang thì ra biển dọc thì Rạng ông Địa lầu ông Hoàng và Mũi Né. Hồn bồng bềnh hồn du lịch hồn giang hồ vặt và trộn lẫn các nơi vào nhau. Không phải Nha Trang vì không tìm thấy căn nhà gần biển có khoảng sân trải sỏi trắng của những năm 1959 - 1960 còn trong ký ức. Không Nha Trang thì Phan Thiết vậy. Phan Thiết có Diệu Linh - Ni cô Diệu Linh 1961. Gia Long. 1963 Văn khoa và 1964 sang Đức học Kinh tế học. Hồn bồng bềnh quả bóng cao vút bồng bềnh và hân hoan. Mộng kéo lê thê ảo giác chập chùng. Đá xám cỏ xanh núi cao sông dài và mây trời trắng. Đà Lạt Cần Thơ Huế Quảng Trị Ban Mê Thuột Pleiku Kon tum Quy Nhơn... Mang mang tất cả mang mang như ảo giác. Mộng này là mộng mơ hay mộng mị? Dạ Thủy ở đâu? Chỉ ngược lại đằng sau. À dòng sông Mương mán. Con sông chia đôi thành phố bên này là thân thế bên kia là nỗi đời. Thành phố hiền con sông buồn. Những kè đá bãi vàng đồi cát. Ở đó có lần tôi đã đập một tên cảnh sát bằng khóa xe đạp rồi chạy trối chết ra bãi ngồi vốc cát bóp bóp trong lòng bàn tay rồi cười một mình. Ở đó tôi đã yêu ni cô và viết những bài tự khúc đầu đời. Ở đó tôi đã ngồi nhìn những chiếc thuyền câu đêm mà mơ đến lão già trong phim ngư ông và biển cả. 1 + 1 = 1. Hồn bồng bềnh trong mơ bồng bềnh thấy mình đứng trên cầu bắc ngang con sông Mương mán thành cầu sơn trắng tôi đứng đó tựa mình vào thành cầu đầu đội mũ cổ đeo chuông đọc một bài thơ tự do dài gửi cho nhân loại. Chung quanh là bạn bè reo hò đòi được sống. Tiếng nguyền rủa tiếng hoan hô. Bài thơ hết nhìn chung quanh nhận diện bạn bè lần cuối rồi ném mình xuống dòng sông. Nước lạnh buốt nước chảy hững hờ sóng ngầm nước chảy nhẹ. Gửi lại những người thân yêu ý nghĩ cuối cùng rồi chìm xuống chìm sâu xuống. Ngập tràn và thoải mái. Mơ hồ nghe có ai gọi đến tên mình. X. ơi!

Giấc mơ thật kỳ diệu. Thức dậy một cánh tay vẫn còn tê điếng. Trời lại mưa một cánh cửa sổ không đóng gió lùa vào lay nhẹ chiếc màn. Trở mình nằm ngay lại cố nhớ xem mình đang ở trong khoảng thời gian nào của một ngày. Dưới nhà có tiếng cười lanh chao của mấy cô nhỏ. Chắc là đang xem TV. Như vậy bây giờ là buổi tối nhưng không biết mấy giờ. Giấc mơ vẫn còn quấn quýt mơn nhẹ êm êm. Hồn vẫn còn bồng bềnh. Tôi bồng bềnh trong bình yên và lười biếng.

Buồn cười phải không Thủy? Giấc mơ đẹp không chờ mà đến. Anh ngồi dậy đốt một điếu thuốc đặt một đĩa nhựa trên Phono rồi lại chui vào màn. Giọt mưa trên lá của Phạm Duy thiết tha và than thở. Giấc mơ vẫn còn vướng mang mang... anh nằm cố nhớ lại những nơi anh đã đến đã đi qua cùng những khuôn mặt bạn bè tưởng chừng như quên hẳn. Đã lâu lắm rồi mới gặp được một giấc mơ kỳ thú. Anh yêu cái mơ hồ của giấc mơ. Không hình không bóng không ảo tưởng không thực tế mỗi thứ một chút làm thành nỗi mênh mang. Anh sống lững lờ giữa mộng và thực bồng bềnh và thoải mái. Trong lúc mơ anh hiền lành như con cừu hạnh phúc như cỏ cây thương đời như chim chóc. Anh nghĩ đến Lão Trang và muốn mình hóa bướm. Nhưng trước khi hóa bướm anh phải viết cho em.

Giấc mơ thật tuyệt. Suốt ngày nay anh sống mênh mông và bâng khuâng. Buổi sáng chờ dậy làm vài công việc quen thuộc đốt lên một điếu thuốc chào mừng một ngày rồi khoác áo đi uống cà phê. Ngồi trong quán trước ly cà phê đặc để nhìn mọi người. Áo dài áo ngắn áo trắng áo hồng. Sài Gòn bây giờ không có giai nhân. Anh nghĩ vẩn vơ. Không biết Dạ Thủy có giống một trong đám này không nhỉ? Chắc là không giống. Con gái ở phố quận thường hiền lành vô tội. Anh nghĩ tới một ngày nào đó thấy em ở Sài Gòn em gội đầu bằng bồ kết mặc áo lụa mỡ gà đi giữa nắng chiều để anh không biết nắng là em hay em là nắng. Sài Gòn bây giờ hỗn tạp quá chả ai chịu dạy dỗ nên con nít cũng biết mặc robe giấy và nhảy đầm. Sài Gòn xe Nhật và quần áo Mỹ. Sài gòn đang vươn lên như một đứa quê mùa học đòi làm dáng. Nhức mắt mỗi lần nhìn thấy Sài Gòn sống vội anh muốn thấy một tâm hồn bình yên giữa nỗi đời rối loạn. Anh mệt mỏi nếu sau này hết đánh nhau anh sẽ tìm về một vùng quê nào đó sống bình lặng và mang mang.

Một ngày mơ mộng và hạnh phúc bình dị. Xin cám ơn một buổi chiều trời mưa cám ơn giường chiếu và giấc ngủ cám ơn Dạ Thủy đã cho anh gửi thư cám ơn con tem dán cứng trên phong bì cám ơn giấy mực. Xin cám ơn cô bán tem ở bưu điện cám ơn chiếc xe hai bánh. Xin cám ơn tất cả cám ơn cám ơn đời đã cho tôi sống mang mang.

Ngày mai anh sẽ đọc lại Nam Hoa Kinh của Trang tử. Bây giờ ý anh nghèo nàn quá. Phải chi lúc này anh nhận được thư em.

Anh.

Nguyễn Văn Dũng

tình yêu thật đẹp

em mong chị hãy đọc vsf cho em ý kiến của chị

Con gái

Nay con mới có thời gian đọc entry này. Đọc những gì trong thư viết đúng là... một thời để nhớ mẹ nhỉ. Lúc đàu chưa đọc con cũng có suy nghĩ như của bố... và con cũng sẽ nói như bố "Nhiểu người cũng có những bức thư như thế của riêng mình. Đấy là người hạnh phúc."

PDT

Cám ơn Nguyễn Minh Quang ghé thăm chị. Rất vui được em chia sẻ những tình cảm một thời cái ngày xưa hoa mộng luôn là chuỗi tiếc nhớ dài cho hôm nay em ạ. Ký ức luôn xanh mãi mãi xanh mà!!!

Nguyễn Minh Quang

Phạm Dạ Thủy

Cuối tuần em vào thăm chị Thủy đây đọc những bức thư tình đong đầy tình cảm chị một thời lãng mạn đáng nhớ ...! Chúc chị vui !

PDT

Vào đọc bức thư tình thứ 21 vẫn nghe âm vang một tình yêu "cho" không cần "nhận".
Nhớ cho em đọc tiếp tục những bức thư tình 22 23... chị nhé!
Em ghé thăm chị chúc chị vui và viết đều hay.

Viết bởi TNg
_____________________________________

Cám ơn Tóc Nguyệt đã chia sẻ cùng chị. Vâng chị sẽ post tiếp những thư sau mời em vào đọc nhé!
Chúc em "vui trở lại". Cười tươi lên nào!

PDT

Hà Linh à như chị đã viết trên lời giới thiệu "...Không thanh minh không an ủi và cũng không định thay đổi gì những entry này chỉ là hình ảnh nguyên vẹn của một con người một phần cuộc sống mà ta ít có dịp biết tới. Người post nó lên cũng chỉ bởi một mong muốn có thể là ngây thơ rằng tình yêu hãy là vĩnh cửu và xin cho nỗi đau khổ không phải là hành trang bắt buộc của con người dù họ là ai"... em vào đọc bình thường để chia sẻ cùng chị chứ sao gọi là "đọc lén" hả em. Chị rất vui vì em đã đọc coi như em đã giúp chị vợi bớt một chút buồn rồi đó chị cám ơn em nhé!

http://phamdathuy.vnweblogs.com/gallery/2303/previews/A%20roi%202%20anh%20%2810x15%29.jpg

Em TNg

Chị iu!

Vào đọc bức thư tình thứ 21 vẫn nghe âm vang một tình yêu "cho" không cần "nhận".
Nhớ cho em đọc tiếp tục những bức thư tình 22 23... chị nhé!
Em ghé thăm chị chúc chị vui và viết đều hay.

HL

Chào chị Thuỷ

HL đã đọc lén ở đây vài bức thư rồi. Nhưng chưa để lại comment. Đã có lúc nghĩ là thư của người này người kia gửi cho ai đó và cho chị...

Giờ thì điều đó cũng không quan trọng như chị nói những bức thư này là đại sứ của tình yêu - tình yêu cổ điển vị tha cao thượng và đáng tôn thờ và tôn vinh.

Nhiểu người cũng có những bức thư như thế của riêng mình. Đấy là người hạnh phúc.

PDT

Lâu rồi không gặp có nhớ ai đay kg vậy?

Viết bởi Đỗ Hữu Hóa
___________________________

Đỗ Hữu Hóa PTBT báo Thừa Thiên- Huế chứ ai! Muốn post ảnh lên để xác nhận không tôi sẽ post lên ngay đấy!

ĐỖ HỮU HOÁ

Thư gửi bạn cũ

Lâu rồi không gặp có nhớ ai đay kg vậy?