NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

THƯ 21



21/

30/9/1968

Thủy

Hôm qua anh vừa gửi em một thư. Thư viết ở Gia Định anh mang sang Sài Gòn gửi để luôn tiện anh tạt về nhà lục vài cuốn sách đọc đỡ buồn. Bây giờ là mùa mưa nên chẳng có ngày nào là Sài Gòn nắng trọn. Gửi thư cho em xong về được nửa đường thì bị mưa anh tạt vào Casino xem một phim bắn nhau lúc trở ra trời vẫn còn mưa. Đầu trần anh long đong trên chiếc xe hai bánh về đến nhà người ướt lướt thướt tắm xong thấy bải hoải làm như xương cốt sắp mục đến nơi chỉ muốn nằm. Nằm chỉ có nằm là khoái. Anh nằm trùm chăn kín người đốt một điếu thuốc nghe mưa rơi mơ mộng một chút thì ngủ.

Trong giấc ngủ buổi chiều lười biếng và lý thú anh mơ thấy mình đến Nha Trang. Nhưng mà Nha Trang sao lạ quá có cả con đường Nguyễn Gia Thiều Hà Nội. Cầu Đá Hải học viện tìm hoài không thấy mà biển ở đâu cũng không thấy. Gặp một người hỏi Dạ Thủy ở đâu. Cười cười chỉ lại phía sau. Đó Dạ Thủy đó. À dòng sông đêm. Nhưng con sông này là sông Mương mán. Không phải Nha Trang mà là Phan Thiết. Bên này là phi trường bên kia là tiểu khu Bình Lâm. Ngược về Sài Gòn ngang thì ra biển dọc thì Rạng ông Địa lầu ông Hoàng và Mũi Né. Hồn bồng bềnh hồn du lịch hồn giang hồ vặt và trộn lẫn các nơi vào nhau. Không phải Nha Trang vì không tìm thấy căn nhà gần biển có khoảng sân trải sỏi trắng của những năm 1959 - 1960 còn trong ký ức. Không Nha Trang thì Phan Thiết vậy. Phan Thiết có Diệu Linh - Ni cô Diệu Linh 1961. Gia Long. 1963 Văn khoa và 1964 sang Đức học Kinh tế học. Hồn bồng bềnh quả bóng cao vút bồng bềnh và hân hoan. Mộng kéo lê thê ảo giác chập chùng. Đá xám cỏ xanh núi cao sông dài và mây trời trắng. Đà Lạt Cần Thơ Huế Quảng Trị Ban Mê Thuột Pleiku Kon tum Quy Nhơn... Mang mang tất cả mang mang như ảo giác. Mộng này là mộng mơ hay mộng mị? Dạ Thủy ở đâu? Chỉ ngược lại đằng sau. À dòng sông Mương mán. Con sông chia đôi thành phố bên này là thân thế bên kia là nỗi đời. Thành phố hiền con sông buồn. Những kè đá bãi vàng đồi cát. Ở đó có lần tôi đã đập một tên cảnh sát bằng khóa xe đạp rồi chạy trối chết ra bãi ngồi vốc cát bóp bóp trong lòng bàn tay rồi cười một mình. Ở đó tôi đã yêu ni cô và viết những bài tự khúc đầu đời. Ở đó tôi đã ngồi nhìn những chiếc thuyền câu đêm mà mơ đến lão già trong phim ngư ông và biển cả. 1 + 1 = 1. Hồn bồng bềnh trong mơ bồng bềnh thấy mình đứng trên cầu bắc ngang con sông Mương mán thành cầu sơn trắng tôi đứng đó tựa mình vào thành cầu đầu đội mũ cổ đeo chuông đọc một bài thơ tự do dài gửi cho nhân loại. Chung quanh là bạn bè reo hò đòi được sống. Tiếng nguyền rủa tiếng hoan hô. Bài thơ hết nhìn chung quanh nhận diện bạn bè lần cuối rồi ném mình xuống dòng sông. Nước lạnh buốt nước chảy hững hờ sóng ngầm nước chảy nhẹ. Gửi lại những người thân yêu ý nghĩ cuối cùng rồi chìm xuống chìm sâu xuống. Ngập tràn và thoải mái. Mơ hồ nghe có ai gọi đến tên mình. X. ơi!

Giấc mơ thật kỳ diệu. Thức dậy một cánh tay vẫn còn tê điếng. Trời lại mưa một cánh cửa sổ không đóng gió lùa vào lay nhẹ chiếc màn. Trở mình nằm ngay lại cố nhớ xem mình đang ở trong khoảng thời gian nào của một ngày. Dưới nhà có tiếng cười lanh chao của mấy cô nhỏ. Chắc là đang xem TV. Như vậy bây giờ là buổi tối nhưng không biết mấy giờ. Giấc mơ vẫn còn quấn quýt mơn nhẹ êm êm. Hồn vẫn còn bồng bềnh. Tôi bồng bềnh trong bình yên và lười biếng.

Buồn cười phải không Thủy? Giấc mơ đẹp không chờ mà đến. Anh ngồi dậy đốt một điếu thuốc đặt một đĩa nhựa trên Phono rồi lại chui vào màn. Giọt mưa trên lá của Phạm Duy thiết tha và than thở. Giấc mơ vẫn còn vướng mang mang... anh nằm cố nhớ lại những nơi anh đã đến đã đi qua cùng những khuôn mặt bạn bè tưởng chừng như quên hẳn. Đã lâu lắm rồi mới gặp được một giấc mơ kỳ thú. Anh yêu cái mơ hồ của giấc mơ. Không hình không bóng không ảo tưởng không thực tế mỗi thứ một chút làm thành nỗi mênh mang. Anh sống lững lờ giữa mộng và thực bồng bềnh và thoải mái. Trong lúc mơ anh hiền lành như con cừu hạnh phúc như cỏ cây thương đời như chim chóc. Anh nghĩ đến Lão Trang và muốn mình hóa bướm. Nhưng trước khi hóa bướm anh phải viết cho em.

Giấc mơ thật tuyệt. Suốt ngày nay anh sống mênh mông và bâng khuâng. Buổi sáng chờ dậy làm vài công việc quen thuộc đốt lên một điếu thuốc chào mừng một ngày rồi khoác áo đi uống cà phê. Ngồi trong quán trước ly cà phê đặc để nhìn mọi người. Áo dài áo ngắn áo trắng áo hồng. Sài Gòn bây giờ không có giai nhân. Anh nghĩ vẩn vơ. Không biết Dạ Thủy có giống một trong đám này không nhỉ? Chắc là không giống. Con gái ở phố quận thường hiền lành vô tội. Anh nghĩ tới một ngày nào đó thấy em ở Sài Gòn em gội đầu bằng bồ kết mặc áo lụa mỡ gà đi giữa nắng chiều để anh không biết nắng là em hay em là nắng. Sài Gòn bây giờ hỗn tạp quá chả ai chịu dạy dỗ nên con nít cũng biết mặc robe giấy và nhảy đầm. Sài Gòn xe Nhật và quần áo Mỹ. Sài gòn đang vươn lên như một đứa quê mùa học đòi làm dáng. Nhức mắt mỗi lần nhìn thấy Sài Gòn sống vội anh muốn thấy một tâm hồn bình yên giữa nỗi đời rối loạn. Anh mệt mỏi nếu sau này hết đánh nhau anh sẽ tìm về một vùng quê nào đó sống bình lặng và mang mang.

Một ngày mơ mộng và hạnh phúc bình dị. Xin cám ơn một buổi chiều trời mưa cám ơn giường chiếu và giấc ngủ cám ơn Dạ Thủy đã cho anh gửi thư cám ơn con tem dán cứng trên phong bì cám ơn giấy mực. Xin cám ơn cô bán tem ở bưu điện cám ơn chiếc xe hai bánh. Xin cám ơn tất cả cám ơn cám ơn đời đã cho tôi sống mang mang.

Ngày mai anh sẽ đọc lại Nam Hoa Kinh của Trang tử. Bây giờ ý anh nghèo nàn quá. Phải chi lúc này anh nhận được thư em.

Anh.

PDT

Bà chị giỏi thiệt lưu giữ được những bức thư quý hóa quá. Thú thực em giờ cái giấy kết hôn cũng quẳng đâu rồi huống gì là thư từ.
Chúc chị đầu tuần vui nhé.

Viết bởi Hờ Giờ
____________________________

He he... Như vậy mới là bà chị Phờ Dờ Thờ của em Hờ Giờ chứ!
Em cũng vui nhiều trong tuần mới nghen!

http://phamdathuy.vnweblogs.com/gallery/2303/previews/A%20roi%202%20anh%20%2810x15%29.jpg

Hờ Giờ

Gưi chị

Bà chị giỏi thiệt lưu giữ được những bức thư quý hóa quá. Thú thực em giờ cái giấy kết hôn cũng quẳng đâu rồi huống gì là thư từ.
Chúc chị đầu tuần vui nhé.

phamdathuy

...
Xin gửi chị những tình cảm quý mến!

Viết bởi Nguyễn Ngọc Chiến
____________________________________

Cám ơn NNC về tình cảm bạn bè văn nghệ trên làng blog Việt thân thương.
Chúc NNC ngày càng viết hay và có thêm nhiều tác phẩm mới!

phamdathuy

Chị yêu quý!

Những lá thư đong đầy những kỷ niệm đẹp những giấc mơ thánh thiện ai cũng ao ước một thời...bây giờ người ta "tán" nhau bằng E-mail bằng chat bằng tin nhắn...chóng mặt và mau quên lắm...Chả biết lưu giữ thế nào chị nhỉ? Em gái chúc chị mãi xinh đẹp và giữ mãi cho mình những giấc mơ nhé. Thân yêu.

Viết bởi Vũ Thanh Hoa
______________________________________

Rất vui được em đến thăm và để lại những lời yêu thương dành cho chị. Dạo này chị mệt mỏi quá nên ít thăm bạn bè. Thỉnh thoảng có ghé vào nhà em nhưng thấy em vẫn chưa post bài mới nên đọc lại PHÁC THẢO MÌNH của em rồi về và rồi lại... mệt mỏi!
Chị rất thích lời chúc của em rằng: mãi xinh đẹp và giữ mãi cho mình những giấc mơ. . Cám ơn em về lời chúc đẹp này!

http://phamdathuy.vnweblogs.com/gallery/2303/previews/A%20roi%202%20anh%20%2810x15%29.jpg

nguyenngocchien

GỬI CHỊ PHẠM DẠ THUỶ

Chị!
Chị thật chu đáo NNC cảm ơn chị vô cùng! Nhưng sách không phải là mới lắm tôi đưa lên chỉ mang tính "giới thiệu" thôi.
Trở lại với những bức thư tình xanh cùng năm tháng và bây giờ lại được nhìn thấy những tấm hình của chị thời con gái đọc những cảm nhận của bạn bè văn chương dành cho chị tôi thấy chị thật hạnh phúc dẫu rằng hạnh phúc ấy bây giờ đã trở thành dĩ vãng.
Con người ta mấy ai sống bằng quá khứ sống bằng dĩ vãng nhưng những gì ta đã trải qua dù ngọt ngào hay cay đắng...thì đó mãi mãi vẫn là kỷ niệm mãi mãi là máu thịt của ta. Bây giờ sau mấy mươi năm trôi qua những ký ức ấy bỗng trỗi dậy trong bao chuyện vui buồn dập dồn ùa đến vẫn có một cái gì đó như là là sự hối thúc sai bảo ta hãy sống đẹp hơn.
Tôi hình dung khi đọc những bức thư này chắc chị sẽ khóc sẽ buồn sẽ nhớ sẽ thương...Nước mắt chị có lẽ sẽ đầm đìa trên gối. Xin được chia sẻ với những giọt nước mắt của chị những giọt nước mắt của tình yêu của xa cách và của cả khổ đau và tiếc nuối.
Xin gửi chị những tình cảm quý mến!

vuthanhhoa

Chị yêu quý!

Những lá thư đong đầy những kỷ niệm đẹp những giấc mơ thánh thiện ai cũng ao ước một thời...bây giờ người ta "tán" nhau bằng E-mail bằng chat bằng tin nhắn...chóng mặt và mau quên lắm...Chả biết lưu giữ thế nào chị nhỉ? Em gái chúc chị mãi xinh đẹp và giữ mãi cho mình những giấc mơ nhé. Thân yêu.

undefined

PDT

Loan hãy đọc phần giới thiệu sau đây sẽ rõ hơn nhé! Mình copy lại ở entry đầu tiên về loạt bài về KÝ ỨC này đấy!

Người viết những bức thư này đã mất ở nơi đất khách quê người. Mối tình qua những bức thư này cũng không đến một kết quả nào cả vì người nam và người nữ (nhân vật anh và nhân vật em) trong thư cũng chưa bao giờ gặp mặt nhau ngoài đời. Họ mới yêu thương hờn giận nhớ nhung mong chờ nhau qua những bức thư và suốt 40 năm chỉ qua những bức thư mà thôi.
Vậy theo quan niệm của thời nay đấy có phải tình yêu không điều này để mọi người phán xét nhưng có điều chắc chắn rằng có một thời người ta yêu như thế ở cả khía cạnh cao thượng lãng mạn và đáng ngậm ngùi của quan niệm yêu ấy. Nhưng trên cả một cuộc tình qua những bức thư là tuy thấp thoáng nhưng người đọc có thể hình dung được phần nào về một thời nói như nhà văn Đức H. Rơ-mác-cơ một thời để yêu-một thời để chết trên dải đất Việt thân yêu ở cả hai phía của chiến tranh. Không thanh minh không an ủi và cũng không định thay đổi gì những entry này chỉ là hình ảnh nguyên vẹn của một con người một phần cuộc sống mà ta ít có dịp biết tới.
Người post nó lên cũng chỉ bởi một mong muốn có thể là ngây thơ rằng tình yêu hãy là vĩnh cửu và xin cho nỗi đau khổ không phải là hành trang bắt buộc của con người dù họ là ai.
PDT

PDT

PDT ơi!
Thật là không chịu nổi khi đọc bức thư này .Tâm hồn mình như bay về quá khứ : nghẹn ngào tức tửi một thời đã qua tuổi trẻ đã qua nhưng sao tâm tình vẫn lắng đọng những kỷ niệm khó phôi phai .Nhớ quá THUỶ ơi !!!

Viết bởi Hằng Thúy
_____________________________

PDT có lỗi đã làm HT buồn rồi. Thôi vui lên bạn nhé. DẪU THẾ NÀO MÙA XUÂN CŨNG MỚI mà!

http://phamdathuy.vnweblogs.com/gallery/2303/previews/A%20roi%202%20anh%20%2810x15%29.jpg

phamdathuy

"...Anh nghĩ tới một ngày nào đó thấy em ở Sài Gòn em gội đầu bằng bồ kết mặc áo lụa mỡ gà đi giữa nắng chiều để anh không biết nắng là em hay em là nắng..."
Chị Thuỷ ơi từ đoạn thơ trên của người con trai ao ước gặp chị ở Sài Gòn cách đây mấy mươi năm nhìn ảnh chị đọc thơ chị hôm nay tôi có cảm cảm giác chị vẫn xinh đẹp yêu kiều duyên dáng như ngày nào.
Thì chị cứ gội đầu bằng bồ kết đi chị trang điểm đi chị mặc áo dài (màu gì cũng được) đi...chị sẽ làm ngơ ngẩn bao nhiêu người đàn ông (kể cả người ít tuổi hơn chị) cho mà xem.
Chúc nữ sỹ thân yêu mãi mãi trẻ trung xinh đẹp và luôn có những bài thơ gan ruột gửi đến đọc giả!
Hẹn gặp lại chị!

Viết bởi Nguyễn Ngọc Chiến
____________________________________

PDT cám ơn lời khen của NNC. Vâng mượn câu thơ của Thái Can(?) để nói vơi bạn bè rằng:
"Em (sẽ) về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười"

Chúc NNC luôn vui và viết khỏe. Chúc mừng tập truyện ngắn HOA TRÁI MÙA của NNC nhé!
http://nguyenngocchien.vnweblogs.com/gallery/13509/previews-med/ii.jpg

phamdathuy

Thủy ơi!
Đọc "những bức thư tình xanh cùng năm tháng" thật nhớ - ngày xưa - ngày mà chúng ta cứ "mộng ngoài cửa lớp". Những câu chữ qua nét bút là cả tấm chân tình bây giờ thèm "nhìn" được một bức thư viết bằng "tay" làm sao chị ạ!

Anh nghĩ tới một ngày nào đó thấy em ở Sài Gòn em gội đầu bằng bồ kết mặc áo lụa mỡ gà đi giữa nắng chiều để anh không biết nắng là em hay em là nắng.

Thật lãng mạn!

Viết bởi Ngọc Yến
___________________________________

Ai cũng có một thời để nhớ những rung động đầu đời để lại nhiều dấu ấn phải không em? May mắn là chị vẫn còn nguyên trên 200 bức thư của một cuộc tình đẹp và trong như giọt sương để hôm nay chia sẻ cùng những tâm hồn đồng điệu. Cám ơn Ngọc yến đã ghé thăm và đồng cảm.
Vui nhé em!