THƠ CỦA BẠN

 

PDT xin giới thiệu một chùm thơ của Quan Dương một nhà thơ khá quen thuộc ở hải ngoại. Quan Dương tên thât là Dương Công Quan - bạn học cùng lớp của PDT thời phổ thông người gốc Ninh Hòa Khánh Hòa hiện định cư ở bang Louisiana Hoa Kỳ.


 
Dương Công Quan
Bút danh: Quan Dương 
Người xóm Cây Thị
Cựu học sinh Trung học Trần Bình Trọng Ninh Hòa  niên khóa 1962-1969. 
Làm Thơ viềt Văn từ năm 1995.
Có bài góp trên Văn Văn Tuyển Văn Học  và hầu hết các tạp chí ở hải ngoại.

Tác phẩm đã in:


Ngậm Ngùi
- Thơ 1996
Ruột Đau Chín Khúc - Thơ 1998

Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao -Thơ Truyện 2002

Hiện sinh sống tại Louisiana Hoa Kỳ.



Thấm đòn cháu ngoại 


Kể từ ngày ông ngoại có Sa Sa
Ra thăm vườn thấy hoa nào cũng nụ
Nhìn lên trời đã không còn mây trắng
Và bầu trời xanh ơi là xanh

Ông ngoại nhìn bà ngoại thấy đẹp hơn
Ngọt sớt gọi em yêu không ngượng
Những sợi bạc theo thời gian lốm đốm
Ông ngoại nhìn óng ánh giống kim cương

Sa Sa chào đời trong nhà hết chiến tranh
Chén đĩa nồi niêu không còn than đau nữa
Chiếc cùm kẹp ngoại bọc nhung êm ái
Mấy chục năm cũng đã hết rêm mình

Ông ngoại bỗng hiền giống như con chiên
Bà ngoại cũng trở thành ma sơ nhân ái
Đôi lúc thấy cửa nhà im ắng quá
Nhớ chén đĩa hồi nào thỉnh thoảng chạm nhau

Sa Sa  là chiếc võng đung đưa ru
Ru đời ngoại giữa tuổi già êm ả
Con lốc nặng cũng thành cơn gió nhẹ
Lướt trong hồn ngoại trẻ lại nhiều năm

Hôm Sa Sa cười như mếu với chiếc răng
Chiếc răng cả gan mọc không thèm xin phép
Ngoại nhấp nhỏm như chân quên mang dép
Ra sau vườn đạp phải một cành gai

Không hổ danh cháu của ngoại thiệt oai
Vừa mếu đó lại cười ngay sau đó
Làm ngoại hụt hơi biến thành trẻ nhỏ
Ngọng nghịu như lúc mới tập tỏ tình

Nhớ lại thời còn trẻ chạy tìm tiên
Tìm không gặp ngỡ tiên là huyền thoại
Đâu biết được khi trở thành ông ngoại
Tự nhiên tiên xuất hiện ở trong nhà

QUAN DƯƠNG

Lại là ngày sinh nhật


Không thể buộc thời gian dừng lại
Nên ta đành thả tuổi trôi đi
Ngày sinh nhật ta không muốn nhắc
Sợ mốt mai miệng lỗ đã gần kề

Nhưng em lại vô tình theo mừng tuổi
Ngoài mặt vui ta nhột nhạt trong lòng
Cảm thấy giận thời gian chơi quá đểu
Đợi ta già rồi quất ngựa truy phong

Ta cũng giận trái tim này lộn xộn
Đạp lung tung giữa lồng ngực phẳng lì
Nhánh tóc ấy trên đầu ai mặc kệ
Hà cớ gì tự thắt cột thành dây

Ngày sinh nhật hồn ta bèn say rượu
Trái tim bầm vì trúng chưởng yêu đương
Hai con mắt chìm sâu trong đáy ngực
Ngạc nhiên nhìn đăm đắm thấy mà thương

Chạy không khỏi phải già thêm một tuổi
Em mừng ta có lẽ chắc hơi thừa
Chuyện hôm nay... Ngày mai thành ký ức
Em có còn gõ cửa trái tim xưa?
QUAN DƯƠNG

Ví Dụ Thôi

Ví dụ thôi con dao là nỗi nhớ
Em đâm luồn một nhát để xem chơi
Rồi sẽ thấy trúng tim ai cho biết
Có một thằng ngã gục chính là tôi

Ví dụ thôi lon bia là nỗi quên
Em thử đổ tràn lan vào dĩ vãng
Rồi sẽ thấy thằng nào lạng quạng
Uống uống hoài... Không cạn buổi mộng du

Ví dụ thôi điếu thuốc là nỗi đợi
Đến luân hồi mới nói chuyện trăm năm
Em sẽ thấy có thằng không nói
Đốt hối hả cuộc đời cho kịp chuyến qua sông

Có mái tóc chẻ ngôi đường biên giới
Phân rạch ròi một nửa : tôi và em
Có hệ lụy có oan khiên đủ thứ
Có đất trời quên hết chuyện chung quanh

Có trái tim tôi hững hờ em nhặt
Trôi lang thang thơ mượn cõi trá hình
Trút thân thể chứa bao điều nhiệm tích
Còn cái xác này toang hoác một vết thương

QUAN DƯƠNG

Nguồn
www.ninh-hoa.com
   

PDT

Quan Dương thân mến
Cám ơn reply của Quan nhé. Được khen nhiều hơn chê là OK rồi!
Hôm nào Quan có bài thơ nào mình thích gửi Hoa post lên cho bạn bè đọc với càng tưng tửng càng tốt. Nhớ là tưng tửng mà ...sâu nghen.
Quan vui nhé. Say mê kiếm tiền vừa vừa thôi. À Hoa đã đọc bút lý của Quan rồi. Thích lắm!

quan duong

Hi Hoa và quí bạn
Bây giờ ở bên này là sáng mờ sương tôi chỉ có 5 phút vào đây trước khi phải ra xe để đi làm .
Nhận thấy của tôi là trang nhà của cô giáo Hoa này thật là nhộn nhịp và vui vẻ đó là một tín hiệu đáng mừng vì chủ nhà vẫn còn có nhiều người thương mến . Sống ở đời làm cho người ta ghét thì dễ nhưng khiến cho người ta thương thì khó . Mừng cho bạn mình chả bù như tôi ở bên này được ghét nhiều hơn là thương . Là bạn bè với Phạm Dạ Thủy này từ hồi còn đỏ hỏn và bởi vì chỉ only là bạn bè cho nên tôi mới được " sống sót " đến giờ phút này :-)))

Những người làm thơ mà có được nhiều người đọc đó là một hạnh phúc . Tôi cũng mong có dịp được dán thơ tôi vào đây nhưng vì đây không phải là nhà của mình nên đâu thể tự tiện . Chắc phải vòng tay xin phép cô giáo Hoa này :-)))
Dù sao cũng cám ơn quí bạn . Giờ thì trôi phải rời nhà rồi
Chúc quí bạn có một ngày vui vẻ
QD

phamdathuy

nguyenducthien 09/21 2009 | 11:56

Gửi 2 bạn Quan Dương và Phạm Dạ Thủy.
Đọc hai conment của hai bạn trao đổi qua lại mình rất thích. Cách đây chừng bốn năm mình trở lại Thái Nguyên và tập hợp được hơn chục đứa bạn cùng học thời tiểu học. Lên ông lên bà hết cả rồi mà cứ tíu ta tíu tít như thời còn bé ấy. Cũng chọc ghẹo gán ghép và cười.... Cũng năm đó minh gặp gần chục người bạn thời trung học cũng thế chọc nhau cưới tít chẳng đứa nào nghĩ mình đã hai thứ tóc và có những đưa nhóc gọi mình là nội ngoại. Tình bạn trong sáng thuở học trò thật đẹp. Qua PDT mình biết Quan Dương bây giờ ở quá xa VN tuy nhiên đọc thơ bạn nghe bạn ngỏ lời tâm sự với PDT mình biết trong bạn vẫn ắp đầy tình cảm với quê hương và bạn bè. Chúc bạn luôn khỏe và lâu lâu cho PDT giới thiệu đôi ba bài thơ của bạn để anh em bạn bè cùng đọc cùng chia sẻ.
Chúc tình bạn của hai người dù có làm thơ thất tình cũng cứ sáng như gương há.
___________________________________________

Nhờ tình bạn của PDT và Quan Dương được "còm qua lại" ở đây mà em được biết thêm cái tình "bạn cũ gặp lại" của nhà văn Nguyễn Đức Thiện. Vui thật. Ai cũng có một thời học trò rất đáng yêu để nhớ mãi anh há. Cám ơn anh đã có lời nhắn gửi đến Quan Dương và chúc tình bạn của QD và PDT dù có làm thơ thất tình cũng cứ sáng như gương.. Chắc chắn sẽ sáng như lời chúc của anh đấy ạ.

phamdathuy

xuanthu 09/21 2009 | 08:43

Đầu tuần vào nhà chị được đọc thơ ngoại của người nội thấy thích quá. Em thích bài "Ví dụ thôi". Nó hay và gần gũi lại táo bạo nữa. Cho em gửi lời thăm anh "Quan âm" à quên Quan Dương nhé. Chúc chị một tuần vui vẻ.
_____________________________________

Chào em Xuân Thu
Chị sẽ chuyển lời thăm và lời khen của em đến Quan Âm à quên Quan Dương (he he... cái "à quên" bắt chước nhà văn Xuân Thu hay thiệt).
Cám ơn em đã ghé thăm và đọc thơ của bạn chị nhé.
Chúc em một tuần mới vui nhiều.

phamdathuy

nguyenngocchien 09/21 2009 | 08:25

Nghe anh và chị trò chuyện nhắc lại một vài kỷ niệm thuở hàn vi mà em thấy vui lây. Thật đúng là tình cảm giữa những tình bạn đẹp dù xa cách bao nhiêu vẫn luôn nhớ về nhau...
Kính chúc anh Quan và chị Thuỷ mãi mãi là tình bạn thuỷ chung thắm thiết và thường xuyên gặp gỡ giao lưu qua trang nhật ký thân thương này...
Em!
________________________________________

Thay mặt Quan Dương chị cám ơn NNC đã trở lại entry này chúc mừng tình bạn đã nối kết trở lại qua email của Quan Dương và chị.
Chắc chắn Quan Dương sẽ đọc và sẽ reply cho em.
Chúc em luôn khỏe và có nhiều sáng tác mới!

nguyenducthien

gửi 2 bạn Quan Dương và Phạm Dạ Thủy.
Đọc hai conment của hai bạn trao đổi qua lại mình rất thích. Cách đây chừng bốn năm mình trở lại Thái Nguyên và tập hợp được hơn chục đứa bạn cùng học thời tiểu học. Lên ông lên bà hết cả rồi mà cứ tíu ta tíu tít như thời còn bé ấy. Cũng chọc ghẹo gán ghép và cười.... Cũng năm đó minh gặp gần chục người bạn thời trung học cũng thế chọc nhau cưới tít chẳng đứa nào nghĩ mình đã hai thứ tóc và có những đưa nhóc gọi mình là nội ngoại. Tình bạn trong sáng thuở học trò thật đẹp. Qua PDT mình biết Quan Dương bây giờ ở quá xa VN tuy nhiên đọc thơ bạn nghe bạn ngỏ lời tâm sự với PDT mình biết trong bạn vẫn ắp đầy tình cảm với quê hương và bạn bè. Chúc bạn luôn khỏe và lâu lâu cho PDT giới thiệu đôi ba bài thơ của bạn để anh em bạn bè cùng đọc cùng chia sẻ.
Chúc tình bạn của hai người dù có làm thơ thất tình cũng cứ sáng như gương há.

xuanthu

Đầu tuần vào nhà chị được đọc thơ ngoại của người nội thấy thích quá. Em thích bài "Ví dụ thôi". Nó hay và gần gũi lại táo bạo nữa. Cho em gửi lời thăm anh "Quan âm" à quên Quan Dương nhé. Chúc chị một tuần vui vẻ.

nguyenngocchien

GỬI NHÀ THƠ QUAN DƯƠNG VÀ NHÀ THƠ PHẠM DẠ THUỶ

NHÀ THƠ QUAN DƯƠNG:
- Nhà thơ Phạm Dạ Thủy hôm nay cô bạn Phạm thị Hoa học rất giỏi nhưng nhõng nhẽo một cây trong lớp học ngày xưa đã từng để lại trong mình nhiều ấn tượng . Cũng hên chỉ là bạn bè hồi nhỏ xưng hô mày tao chứ không thì giữa hai người cùng làm thơ thất tình thì thế nào cũng " sanh chuyện "
-----------------------------------
NHÀ THƠ PHẠM DẠ THUỶ:
- Rất vui được nối dây liên lạc lại với Quan. Một hạnh phúc bất ngờ nữa là mình được Thầy TCĐ gọi điện từ nơi rất xa ấy nói chuyện với mình hơn một tiếng đồng hồ khơi gợi biết bao kỷ niệm về quá khứ những ngày Hoa còn là cô học trò nhỏ con nhà nghèo học giỏi nhiều tài vặt được Thầy thương bạn mến à mà không hẳn vậy có khi bị bạn ghét vì cái tội méc thầy kể tội mấy bạn nam trong lớp chắc chắn có thằng bạn ốm tong ốm teo tên là Dương Công Quan nữa... he he !!!
---------------------------------
Nghe anh và chị trò chuyện nhắc lại một vài kỷ niệm thuở hàn vi mà em thấy vui lây. Thật đúng là tình cảm giữa những tình bạn đẹp dù xa cách bao nhiêu vẫn luôn nhớ về nhau...
Kính chúc anh Quan và chị Thuỷ mãi mãi là tình bạn thuỷ chung thắm thiết và thường xuyên gặp gỡ giao lưu qua trang nhật ký thân thương này...
Em!

PDT

Quan Dương 09/20 2009 | 23:50

Mình là Quan Dương bạn cùng lớp với Phạm thị Hoa từ những năm thời trung học hiện đang sinh sống tại New Orleans Louisiana nước Mỹ xin gửi lời chào quí mến đến tất cả quí anh chị em cùng với lời cám ơn về những chia xẻ của quí bạn . Sáng nay được Hoa e mail báo cho biết là đã đem mình lên đây " xử trảm " . Đúng là một bất ngờ nhưng là một bất ngờ đầy thú vị .

Nhà thơ Phạm Dạ Thủy hôm nay cô bạn Phạm thị Hoa học rất giỏi nhưng nhõng nhẽo một cây trong lớp học ngày xưa đã từng để lại trong mình nhiều ấn tượng . Cũng hên chỉ là bạn bè hồi nhỏ xưng hô mày tao chứ không thì giữa hai người cùng làm thơ thất tình thì thế nào cũng " sanh chuyện " :-))
Hy vọng mình sẽ còn có nhiều dịp để vô đây hầu tiếp cùng quí bạn
Xin chúc an lành đến tất cả
Quan Dương
__________________________________________

Ui! Quan đấy à? Thật ngạc nhiên khi bạn ghé thăm. Này "khoe" bạn mình học rất giỏi thì quả là tốt ( hi hi !!!) nhưng ai lại "méc" với "bàn dân thiên hạ" là mình "nhõng nhẽo một cây" chứ ! Lộ bí mật hết rùi! Hu hu...
Buồn cười cái từ "xử trảm" được bạn thơ dùng trong câu: Sáng nay được Hoa e mail báo cho biết là đã đem mình lên đây " xử trảm ". Ha ha Quan thì lúc nào cũng "tưng tửng" (cái tưng tửng tự nhiên và rất có duyên) "đặc sản" Dương Công Quan mà!
Rất vui được nối dây liên lạc lại với Quan. Một hạnh phúc bất ngờ nữa là mình được Thầy TCĐ gọi điện từ nơi rất xa ấy nói chuyện với mình hơn một tiếng đồng hồ khơi gợi biết bao kỷ niệm về quá khứ những ngày Hoa còn là cô học trò nhỏ con nhà nghèo học giỏi nhiều tài vặt được Thầy thương bạn mến à mà không hẳn vậy có khi bị bạn ghét vì cái tội méc thầy kể tội mấy bạn nam trong lớp chắc chắn có thằng bạn ốm tong ốm teo tên là Dương Công Quan nữa... he he !!!
Ủa định còm vài dòng thôi phần còn lại là để "bí mật" viết trong email nhưng sao tự dưng "tuôn ra" hết vậy cà !!!!
Quan vui nhé! Cho mình gửi lời thăm Thu Ba và các cháu nghen.

Quan Dương

Xin chào mọi người

Mình là Quan Dương bạn cùng lớp với Phạm thị Hoa từ những năm thời trung học hiện đang sinh sống tại New Orleans Louisiana nước Mỹ xin gửi lời chào quí mến đến tất cả quí anh chị em cùng với lời cám ơn về những chia xẻ của quí bạn . Sáng nay được Hoa e mail báo cho biết là đã đem mình lên đây " xử trảm " . Đúng là một bất ngờ nhưng là một bất ngờ đầy thú vị .

Nhà thơ Phạm Dạ Thủy hôm nay cô bạn Phạm thị Hoa học rất giỏi nhưng nhõng nhẽo một cây trong lớp học ngày xưa đã từng để lại trong mình nhiều ấn tượng . Cũng hên chỉ là bạn bè hồi nhỏ xưng hô mày tao chứ không thì giữa hai người cùng làm thơ thất tình thì thế nào cũng " sanh chuyện " :-))
Hy vọng mình sẽ còn có nhiều dịp để vô đây hầu tiếp cùng quí bạn
Xin chúc an lành đê n tất cả
Quan Dương