RU XA - MƠ HAY THỰC GIỮA ĐỜI

                        "RU XA" MƠ HAY THỰC GIỮA ĐỜI
                                                                              
Võ Quê

     Bìa thơ RU XA 

    Hạnh phúc của người làm thơ là được bạn thơ tặng thơ. Từ ngàn xưa cho tới hôm nay và chắc chắn đến muôn sau nữa với tôi trên thế gian này thơ đã trở thành một loại quà quý báu nhất hành tinh. Bạn thơ đã đem tiếng lòng để tặng đời tặng người đồng điệu thì còn gì đáng trân trọng hơn!      
   “Ru Xa” đến cùng tôi trong những ngày mùa hạ. Thơ chợt là những thoáng gió mềm những tao thơ lành mát đất trời. Xin cám ơn bạn đã tặng thơ.     
     Dường như tình yêu quê nhà với thiên nhiên “sông cạn” biển xanh bình an và bão động đã hóa thân trong từng tâm trạng khắc khoải tìm kiếm khát vọng mộng mơ rạo rực mong chờ…trong từng hoàn cảnh sống của người thơ để từ đó thơ là mạch nguồn sáng tạo cho Phạm Dạ Thủy gửi dâng đời:
                           Xin đi hết con đường ta đã chọn
                           Nẻo phù vân chớp mắt khói sương thôi
                           Xin nhận hết những buồn vui số phận
                           Để bình yên bên kia dốc cuộc đời
     
     Dường như bên cạnh những dòng thơ đầy trắc ẩn dằn vặt suy tư những câu hỏi không ray rứt từ nội tâm sâu lắng về kiếp người về cõi tình hệ lụy…lần này với “Ru Xa” tôi lại còn găp thêm một Phạm Dạ Thủy tĩnh tâm an nhiên tự tại ung dung khoan hòa khi đối mặt những thực tế muộn phiền: 
                          
Ta sẽ gặp ta xưa
                           Hồn nhiên và xanh biếc
                           Ta sẽ gặp lại người
                           Không khổ đau hối tiếc 

                           Trong góc đời khuất lấp
                           Ta ru mình mềm môi
                           Bình yên và hạnh phúc
                           Còn rong chơi cuối trời... 
    
     Nếu quả thực người thơ đã tìm cho mình một cõi rong chơi thì hay biết mấy! Đến một lúc nào đó hạnh phúc khổ đau trong Phạm Dạ Thủy được thăng hoa thành ngọc quý thành thơ. Và người thơ cũng không cần phải hỏi có bàn tay nào gỡ những đường tơ vương víu và khúc ru xa mơ hay thực giữa đời? 
 
       
Tôi đang hình dung một Phạm Dạ Thủy: Cát ấm dưới chân Lời ru trong ngực Trăng đẫm đầy hồn…Trái tim ngân Những nốt trầm hạnh phúc

                                                                   Huế 18 - 7 - 07

Trường Giang

Trường Giang

Có lẽ vì mấy cái câu vớ vẩn của gã Sông Dài ngoại đạo nên phải thay trang. Xin được thứ lỗi.
Chúc vui như đã vui

VC con trai của Mẹ Hoa

VC gửi Mẹ

Mẹ sửa lại bài của bác VÕ QUÊ như vậy là tốt rồi dù tiếc là đã mất hết comment của các cô chú bạn của mẹ gửi. Trang bài này trông gọn và sáng sủa rồi đó.
Cái anh bìa 4 của tập Ru Xa phải post cỡ đấy mới đẹp. Mẹ của con tuyệt lắm. Mẹ đã thấy đỡ chưa? Con đang ở nhà mình và gõ trên máy của mẹ đây. Chiều mẹ về chứ ạ? Lát nữa con vô rồi. Nhắn tin cho mẹ trên điện thoại cũng được nhưng con muốn ghi ở đây vài lời cho mẹ vui. Anh Hai cũng thường vào blogs của mẹ lắm đó cả các bạn của anh Hai nữa. Các anh ấy khen mẹ của Hai Cường cực kỳ! Mẹ ơi! Chúng con yêu mẹ lăm!

Nguyentrongtao

PDT

Bay gio la 1h15 sang ngay 22/7 trong khi dó o ta da 15h15 cung ngay. Anh vua tan cuoc nhau chia tay ban be mo blog va nhan duoc may thu cua ban be anh rat vui.
Em bi dau the nao ma phai mo?
Moi thay di Qui Nhon ve vui lam co ma?
Chuc em qua nhanh nhung viec dau da dau thit...
Vo Que viet ve em rat nong nhiet.
Chuc em no cuoi qua con dau.

Minh nguyệt

Chị ơi

Chị cho em xin địa chỉ vào hộp thư của em nhé! Em muốn gửi tặng chị tập thơ của mình hi...hi
trangquetb@yahoo.com

PDT.

Cùng các bạn bloggers

Vì trang này bị lỗi PDT sửa hoài không được nên đành phải xóa để làm mới. Vì thế đã mất tất cả số lươt người đọc tất cả các comments của bạn bè. PDT thành thật xin lỗi. Mong được các bạn thường xuyên ghé thăm và để lại những tình cảm chân thành trên trang viết nhỏ này. PDT rất cám ơn .