CHỈ NÓI VỚI MÌNH

CHỈ NÓI VỚI MÌNH


Có những lúc bỗng dưng hồn trống rỗng
Chẳng biết lòng vui hay vẩn vơ buồn
Ngày chợt vắng thênh thang và thinh lặng
Ta một mình mờ mịt khói cùng sương

Mới chớp mắt tóc đã thành mây trắng
Da đã mồi hương ngày cũ phôi pha
Tình yêu bỗng nhạt nhòa như ảo ảnh
Thương lời xưa rơi về phía chiều tà

Ta bé nhỏ đâu rồi trong quá khứ…
Bữa cơm nghèo ấm áp những chiêm bao
Những yêu dấu đâu rồi năm tháng ấy…
Ta bây giờ một nhúm gió xanh xao

Có những lúc tất cả đều tan chảy
Phía ngày xa đồi cỏ mọc xanh rì
Ta tay trắng tình không ngồi tịnh độ
Niệm lời kinh sám hối tiễn ngày đi…

 

bachduong57

Chị à!
"Chỉ nói với mình" không phải dành cho riêng chị đâu nhé! Cả cho em nữa đấy bây giờ nhiều khi em cũng hay hoài cổ đôi lúc thấy cuộc sống bắt đầu mong manh! Hu hu.
Chị cho em chia sẻ với nhé!
Chúc chị cuối tuần an lành và hạnh phúc nhé!

bảythi

Lúc này. Lúc kia

Đầy vui khắp cũng lúc buồn trống rỗng
Lắm ngày vui chẳng ít bữa dính buồn
Đời lắm nẻo lòng mở cờ gióng trống
Lúc thả dùi chống gối giữa mông lung

Mưa rơi ướt ghé làn mi đôi bữa
Sương bâng quơ trướt lướt mái tóc chằng
Làn da nõn nhăn mặt giờ cau có
Rằm đã xưa nay mùa khuyết vầng trăng

Ngoái đầu lại - ấy gọi rằng quá khứ
Treo bức tranh xưa - ấy kí ức trở về
Giữa thấp thoáng đầy sắc màu đủ thứ
Ngẩn ngơ Ước ao Ham muốn Đam mê

Bức tranh rớt… Ta hiện ngày ta đứng
Chân trời xa lảng vảng mây chiều
Chẳng còn nữa mộng mơ tung hứng
Chống tay cằm cảm trời đất nghiêng xiêu!

***

Lương Tuyền

Chia sé với PDThuy

Đọc "Chỉ nói với mình" mình chia sé 4 câu:
Không dám nói thơ hay hay dỡ
Bỡi lẽ hay hay dỡ có gì đâu
Chĩ cãm nhận như tiếng ai nhắc nhỡ
Nghe thì thầm gợi nhớ của từng câu.
=Chúc ban tươi trẻ và có nhiều thơ hay.

Vĩnh Thông

Ta tay trắng tình không ngồi tịnh độ
Niệm lời kinh sám hối tiễn ngày đi…

truongvankhoa

Chị Dạ Thủy thân mến !
Một bài thơ "Thiền". Đúng vậy ! Khi càng lớn tuổi chúng ta thường rơi vào cảm giác cô đơn trống vắng. Chính vì thế người nghệ sĩ lúc cuối đời họ thường nương náu ở chùa chiền thánh đường hoặc những miền đất thanh bình yễn ả. Đó là những nơi mà thời trẻ họ không bao giờ nghĩ đến. Và như thế tác phẩm của họ cũng chuyển hướng sang những lĩnh vực khác: Phạm Duy viết Đạo ca Phạm Thiên Thư viết Thiền ca Vũ Thành An viết thánh ca ..Bài thơ “Chỉ nói với mình” năm trong khuynh hướng đó. Chỉ cần đọc những 2 câu này:
“…Ngày chợt vắng thênh thang và thinh lặng
Ta một mình mờ mịt khói cùng sương…”
chúng ta cũng đã thấy Phạm Dạ Thủy đã bắt đầu “…Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau…”.
Chúc chị cuối tuần được bình yên.

Nguyễn Đức Thiện

Thương cho tóc bạc da mồi
Thương vì bay mất những lời trẻ trung
ta đang về cõi mịt mùng
Bao thương cũng vậy mở lòng mà vui
Nhớ bao nhiêu bấy ngậm ngùi
...