GHI LẠI PHÚT CUỐI CỦA EM TÔI


Gia đình em tôi Phạm Ngọc Lệ

   
Đại gia đình Phạm Dạ Thủy (anh Hiến làm "phó nháy")

GHI LẠI PHÚT CUỐI CỦA EM TÔI

     Sau một buổi chiều vui mệt mỏi đi nằm sớm. 22g30 tiếng chuông cửa reo từng chập. Tiếng chuông trong đêm như nhát dao thật sắc cứa vào tim. Lo sợ hồi hộp tôi nằm im. Anh H. mở cửa . Đứa cháu báo ba cháu mệt chuẩn bị đưa đi cấp cứu. Tôi lại thêm một lần choáng váng…
     Mười năm mang bệnh tim. Thoát chết mấy lần. Cậu em trai duy nhất của tôi sống nhờ thuốc từng ngày. Từng ngày vui buồn sống. Từng ngày hy vọng sống. Giờ sắp chạm cửa tử thần lần nữa. Liệu có thoát không?!
     Chiếc xe chở em trai chạy trước. Bệnh viện không xa nhà lắm. Tôi xách xe máy một mình chạy theo. Chút gió đêm đầu hè thoáng lạnh.
     Tới bệnh viện tôi quăng đại chiếc xe nơi góc sân vắng chạy ào vào phòng cấp cứu.
     - Xin lỗi có bệnh nhân Phạm Ngọc Lệ vừa đưa vào đây không ạ?
     - Cô là gì của bệnh nhân? Cô y tá trẻ hỏi.
     - Là chị ruột.
     Loay hoay viết gì đó một lát cô y tá ngẩng lên:
     - Cô cầm giấy này tạm đóng 300.000đ viện phí ở phòng… nếu có bảo hiểm y tế ra viện sẽ tính sau.
     Vội vàng chạy theo xe cấp cứu tôi chỉ kịp quơ vội cái bóp nhỏ dùng đựng chìa khóa xe không biết có đủ tiền không nữa! Cuối cùng cũng xong. Trong bóp có 310.000đ. Thoát “hiểm”!

     Trở lại phòng cấp cứu hỏi nơi cấp cứu em trai. Phòng hồi sức lầu 1. Chạy vội tìm lối lên cầu thang. Bất ngờ gặp đứa cháu trên hành lang. Tôi lo lắng tột cùng.
     - Ba con sao rồi? Sao không ở bên ba con mà đi đâu vậy?
     - Con chưa tìm thấy ba con. Con bận làm thủ tục ở phòng cấp cứu ba con được đưa đi đâu con không rõ!
     Trời ơi! Em tôi bị bệnh tim đang trong tình trạng rất nguy kịch con trai đưa đi cấp cứu có chị gái chạy theo cuối cùng đang nằm đâu đó một mình. Nếu còn tỉnh chắc em sẽ vô cùng lo sợ. Một mình trên giường cấp cứu không thân nhân nỗi ám ảnh bất an của bất cứ bệnh nhân nào!
     Cầm tay cháu chạy vội lên lầu một. Hai lần dừng lại thở. Kia rồi. Phòng hồi sức. Nhưng trước cửa phòng sao đông người vậy? Lố nhố người hiếu kỳ chen chúc nhau nhìn vào trong. Tai nạn ư? Không thể vì đây là phòng hồi sức mà. Lạy Trời điều gì đó không phải xảy ra cho em trai tôi!
     Đưa tay đặt lên ngực trái tôi bước nhẹ vào phòng từ phía cửa còn lại. Một ca cấp cứu tim. Tiến lại gần hơn nữa để nhìn cho rõ. Trời ơi! Em trai tôi! Khuôn mặt không hề toát lên chút nào sự sống. Các y bác sĩ đang cấp cứu bằng phương pháp ép tim ngoài lồng ngực và sốc điện kích tim. Toàn thân em bật lên rồi rơi xuống liên tục. Tôi toát mồ hôi. Lệ ơi! Cố lên em! Khuôn mặt lạnh tanh xanh tím kia là em đấy sao? Cố lên em ơi! Ngoài tiếng bật /rơi của thân thể em tôi và tiếng kêu re re của chiếc máy trợ thở cả căn phòng đầy bệnh nhân và người nhà nuôi bệnh im lặng rợn người!
     Tôi ôm ngực chạy ra ngoài hành lang cố hít sâu thở mạnh! Cháu tôi ôm đầu gục xuống tuyệt vọng. Cả hai cô cháu bật khóc. Tình hình quá nguy kịch. Tôi gọi điện cho chồng con trai cả và em dâu. Điều đáng nói là vợ và con trai út của em tôi không có mặt. Vợ Lệ đang đi làm ở Sài Gòn con trai út sau mấy ngày nghỉ lễ đã lên xe về lại Sài Gòn vào chập tối. Vợ Lệ nhận tin báo ngã quỵ suy sụp. Con trai út của Lệ tắt điện thoại nên không liên lạc được sau hàng chục cuộc gọi từ tôi. Trong tôi dâng trào niềm tuyệt vọng. Trời ơi! Chẳng lẽ đứa em yêu thương duy nhất trên đời bỏ tôi một mình trên trần thế. Chẳng lẽ tôi đang đối mặt với cuộc sinh ly tử biệt hay sao! Đừng tuyệt vọng tôi ơi! Nước mắt tôi chảy dài cùng với ca từ của TCS bật ra trên đôi môi héo hắt. 5 phút 10 phút hay 15 phút tôi không nhớ nữa. Thời gian như đá tảng đè nặng trên ngực trái tôi hít thở nặng nhọc. Lệ ơi! Cố lên em ơi!
     - Ai là người nhà bệnh nhân PNL? Mời gặp bác sĩ!
     Lồng ngực tôi chực vỡ toang. Trái tim tôi như chực nhảy ra ngoài. Tôi ôm ngực lảo đảo ngồi xuống chiếc ghế trống ngoài hành lang. Thời khắc cuối cùng đã đến. Bác sĩ cho biết không thể cứu sống em tôi được nữa rồi. Nghĩa là em tôi đang giã từ cõi tạm. Em tôi đang tìm về với ba mẹ. Em tôi đã rời bỏ cõi trần đầy lo toan đau khổ để về nơi không có nỗi buồn. Em tôi… em tôi…
     Đầu óc tôi mụ mị tôi choáng váng chân tay rã rời tôi chông chênh bước đến giường bệnh nhẹ nhàng sờ tay sờ ngực em tôi. Còn chút hơi ấm trên cánh tay cảm nhận hình như còn hơi thở rất nhẹ nơi lồng ngực. Tiếng kêu re re của chiếc máy trợ thở vẫn vang đều y bác sĩ đã rời khỏi giường bệnh. Em tôi nằm đó hai mắt khép  nét mặt bình an thanh thản ngủ một giấc yên bình. Đồng hồ lúc đó chỉ 23g24’ đêm 03-5-2011.

     Cố bình tĩnh gọi điện thoại cho chồng ra thay ca trực bên em tôi liều lĩnh xách xe chạy về nhà lo hậu sự. Cõi lòng tôi tan nát nhưng tôi vẫn cố dỗ mình. Hoa ơi đừng khóc! Cố lên để lo cho em ra đi thanh thản nhẹ nhàng. Cố lên để lo cho em như Hoa đã từng lo cho em từ thuở thiếu thời đến ngày ly biệt!
Chồng tôi gọi điện thoại về bảo bệnh viện giục rút ống thở để kết thúc sự sống của em không thể kéo dài thêm được nữa. Tôi năn nỉ cho tôi thêm ít phút để chọn giờ tốt cho em đi. Cuối cùng 00g30’rạng sáng ngày 04-5-2011 nhằm ngày mồng 2-4 năm Tân Mão bệnh viện rút ống thở em tôi thực sự đi về cõi vĩnh hằng!

     Một vì sao đã tắt. Một hạt bụi đã về với trùng trùng hạt bụi. Đứa em duy nhất cùng máu mủ ruột rà cùng cha mẹ sinh ra đã buông rời tay tôi vĩnh viễn từ đây. Tôi còn ai để chia sẻ vui buồn thời thơ ấu. Tôi còn ai để gợi nhớ mẹ cha. Tôi còn ai để ôn lại tuổi thơ côi cút khổ nghèo. Tôi không còn em để la để mắng để dạy dỗ với đủ trạng thái cảm xúc yêu thương hờn giận dỗ dành... Tôi còn ai để thể hiện “quyền huynh thế phụ” lo toan cuộc sống của em như mẹ yêu lo cho con dại. Chị em tôi chỉ chênh nhau 2 tuổi nhưng với em tôi đàng hoàng thay thế mẹ trên đời. Tôi nghiêng bờ vai vững chãi cho em và các cháu tựa vào yên ấm mặc dù trái tim tôi cũng chẳng khỏe mạnh gì! Tôi tự hào về điều đó tôi tự hào tôi đã yêu thương em bằng trái tim gầy của mẹ trong mấy chục năm qua!

     Thôi Lệ ơi! Em đi nhé hỡi đứa em yêu thương vô vàn của chị. Có sinh thì có tử. Quy luật muôn đời của cuộc sống mà em! Nhưng chị đau quá Lệ ơi!
Tôi lại phài tự dỗ mình.
     Tôi ơi! Cố lên!

     Tôi phải vững vàng để còn làm chỗ tựa cho em dâu vừa mất chồng cho hai cháu vừa mất cha cho Minh Tâm bé bỏng vừa mất đi ông nội.
     Tôi ơi! Cố lên!
     Tôi còn phải tiếp tục làm tôi của ngày xưa của ngày nay và cả ngày mai nữa! Lau nước mắt tôi đứng dậy nhưng nước mắt ở đâu mà nhiều thế như sông như suối chảy âm thầm từ trái tim những khi một mình tôi lặng lẽ với riêng mình!


CHỈ CÒN MÌNH CHỊ ...

Vui buồn đớn đau đã khép
Trái tim em ngủ yên rồi
Em về nơi miền xa thẳm
Cõi trần mình chị mồ côi

Làm sao ngăn dòng nước mắt
Làm sao tươi lại nụ cười
Ngày xưa chúng mình trẻ nhỏ...
Chỉ còn mình chị mơ thôi

Cùng ai thương về quá khứ
Cùng ai vọng tưởng mẹ cha
Cùng ai trút hờn trút giận
Cùng ai máu mủ ruột rà

Chị giờ một mình trắng tóc
Em giờ nằm dưới đất nâu
Không em quanh đời trống vắng
Ngày trôi nhạt thếch một màu! 
05-5-11

Phạm Thị Hoa (nhà thơ Phạm Dạ Thủy) 243 Trần Quý Cáp Thị xã Ninh Hòa - Tỉnh Khánh Hòa

 

 

Trần Mỹ Hạ

Chia buồn cùng cô Hoa

Sau khi đọc xong bài viết của cô em rất cảm động. Bây giờ em không biết nói gì hơn. Em cô đã về với cha mẹ của cô. Cuộc đời không lúc nào theo ý muốn của mình cả. Vì vậy cô hãy cố lên vì bên cô còn có thầy Hiến em dâu của cô 2 con của bác Lệ và cả Minh Tâm cũng cần một chỗ dựa tinh thần. Em mong cô giữ gìn sức khoẻ. Mong cô sẽ mau xua đi những nỗi buồn và đón chào một ngày mới hạnh phúc đang chờ đón cô.

PDT

Với em PNL

Nửa chừng em mỏi đôi chân quỵ
Em nằm yên nghỉ dưới trăng suông
Chị lau nước mắt đau thương giấu
Đứng dậy nghiêng vai quẳng gánh buồn!

Phạm Thị Hoa

Kính gửi Bà Chín của chúng con
Con vô cùng xúc động bà đã đến thắp hương cho em con Phạm Ngọc Lệ ngay sau khi biết tin muộn màng. Tuy tuổi cao nhưng bà vẫn còn khỏe mạnh minh mẫn dạy bảo chúng con bằng tất cả sự yêu thương của người bà đáng kính. Chúng con kính chúc bà sống vui sống khỏe cùng con cháu để làm chỗ tựa tinh thần cho chúng con.

Phạm Hoa

Gửi các bạn cùng lớp ngày xưa: Trần thị Ngọc Liên Hồ thị Ngọc Bích Trần thị Nết
Phạm thị Hoa vô cùng xúc đông và cảm ơn các bạn đã gửi lời phân ưu chia sẻ đau buồn cùng đại gia đình Hoa trước sự ra đi vào lúc 00g30 rạng sáng ngày 4-5-2011 của em trai Hoa là Phạm Ngọc Lệ do bị nhồi máu cơ tim.
Sự ra đi của Lệ là sự mất mát lớn lao không gì sánh nổi của gia đình. Hoa đã vĩnh viễn mất cậu em trai duy nhất đã đồng cam cộng khó trong tuổi thơ côi cút khổ nghèo. Tin rằng các bạn biết rõ chị em Hoa Lệ tội nghiệp thuở thiếu thời đều cảm nhận nỗi đau của Hoa như thế nào trong những ngày này. Chân thành cảm ơn các bạn. Chúc các bạn và gia đình vui khỏe và bình an!

phamdathuy

nntt0910 05/16 2011 | 16:04
Em xin chia buon cung co
co viet cam dong qua!
_________________________________________________

Cô Hoa cảm ơn lời chia buồn từ em với nickname thật lạ. Cô chúc em vui nhiều trong cuộc sống.

phamdathuy

Gửi em Võ Huỳnh Ngọc Hân học sinh ngoan giỏi của cô Hoa
Cô cảm ơn em về sự chia sẻ và tình cảm em dành cho cô. Cố gắng học giỏi để mai mốt cô một bà già héo hắt trong tương lai sẽ được tiếp một Võ Huỳnh Ngọc Hân tươi tắn thành đạt về thăm và sẽ nhận từ em "viên đường phèn ngọt ngào" em tặng. Cô chúc em con đường phía trước đầy ánh sáng và rạng ngời niềm tin. Cô tin Ngọc Hân sẽ đạt được trọn vẹn những ước mơ và hoài bão của mình!

Võ Huỳnh Ngọc Hân

gửi người cô đáng kính

Cô ơi! cuộc đời không theo ý muốn của con người! Em cũng đã một lần xót xa trước ngưỡng cửa phải chia tay với người mà có thể nói là em yêu thương nhất:ông nội của em. Ông nội của em cũng đã rời xa em bởi căn bệnh tim quái ác.Vào năm đó năm em học lớp 2 em cũng đã từng có cảm giác như cô: lòng đau mà không nói được lời nào! Nhưng cô ơi chuyện gì thì thời gian cũng giải quyết được chuyện buồn qua rồi cứ để cho gió cuốn đi! EM MONG CÔ VỮNG LÒNG VƯỢT QUA BIẾN CỐ NÀY! Năm nay lớp 9 không tổ chức liên hoan chia tay buồn quá! Tất cả kỷ niệm em có từ cô chỉ là những bài giảng dễ hiểu thú vị và quyển thơ ĐVNVT mà tác giả ký tặng! Tuy vậy nhưng em không trách cô vì em hiểu được cảm giác của cô lúc này (cảm giác em đã từng trải qua). Buổi học cuối cùng em muốn nói với cô thật nhiều nhưng nhà em xa quá nên dự định đó bị hoãn lại. Em muốn nói cảm ơn cô cảm ơn cô thật nhiều vì cô không chỉ dạy em môn Anh văn mà cô còn dạy em nhiều điều lắm! Nghe cô kể chuyên em cũng có một mong ước như chị Thoa cô đã kể:"em muốn một lần gọi cô là mẹ người mẹ thứ hai của em!" Thôi em không biết nói gì hơn nữa vì em không phải là người giỏi ăn nói nhưng em phải nói: em yêu cô nhiều lắm. Em cũng muốn xin lỗi cô vì nhiều điều nhiều lần em làm cô buồn lòng! Em còn một điều nũa đã giấu cô nhưng em muốn cô bất ngờ nên cô thứ lỗi cho em! 20-11 năm nay chắc chắn em sẽ về với cô và bật mí cho cô điều này!
Cảm ơn và xin lỗi cô thật nhiều!

PDT

Gửi Nguyễn Đức Nam
Chị cảm ơn em . Chị sẽ cố nguôi ngoai nỗi buồn để trở về với những ngày bình lặng cũ.
Chị đã nhẹ lòng nhiều với sự chia sẻ của bạn bè. Và em nữa em đã vực chị dậy chị sẽ lau nước mắt Nam à!

NĐN

Chị PDT

Đọc bài này và không cầm được nước mắt. Tội lắm chị à. Cố lên chị nhé. Moi đau buồn rồi sẽ qua...

phamdathuy

Gửi con trai Trần Quốc Cường

Mẹ sẽ nghe lời ba và các con cố gắng vượt qua nỗi đau mất người em yêu thương duy nhất trên đời. Bao nhiêu tình máu mủ ruột thịt mẹ chỉ dành trọn cho một mình cậu mà thôi. Ông bà ngoại con mất sớm mẹ chỉ có mình cậu để chia sẻ vui buồn thời thơ ấu nhớ lại cái thời xa lắc bên bà ngoại con góa bụa khổ nghèo. Bà ngoại rất hiền cậu con cũng vậy sống chưa hề mếch lòng ai một tiếng nói mọi điều mọi sự đều làm theo ý "chị hai". Câu thương mẹ bệnh tim không dám làm trái ý mẹ điều gì vì sợ mẹ mệt rồi ngất xỉu. Không ngờ cuối cùng bệnh tim nguy kịch lại rơi vào cậu còn mẹ thì một phép màu nào đó đã làm mẹ khỏe hơn và mạnh mẽ đứng lên!
Âu cũng là số mệnh nghĩ vậy cho nhẹ lòng con ạ. Cậu đã ra đi thanh thản nhẹ nhàng nhưng vì quá đột ngột nên người ở lại quá đau thương!
Con yên tâm mẹ sẽ cố gắng lấy lại thăng bằng sớm để làm việc và vui sống. Không chỉ ba và các con mà cậu ở nơi miền xa thăm thẳm nào đó cũng sẽ an lòng!