ĐÊM KHÔNG PHẢI LÀ ĐÊM

By Phạm Dạ Thủy

 

ĐÊM KHÔNG PHẢI LÀ ĐÊM


Ngỡ đêm không phải là đêm
Biển thức rủ mình trắng mắt
Ngỡ đêm không phải là đêm
Sáng một mặt trời rất thực


Trái tim reo ngàn nốt nhạc
Thong thả bật vài mầm xuân
Những dự cảm buồn tuột dốc
Rồi phai tan trong u trầm


Ngộ ra một trang đời mới
Mặc đêm mặc ngày trắng đen
Khổ đau dường như đã tận
Ta giờ ngọn lửa đang nhen


Và đêm không phải là đêm
Và ta không là ta cũ
Vết thương đã thành quá khứ
Nỗi buồn rơi vào mênh mông



 

More...

TIỀN GIANG ƠI!

By Phạm Dạ Thủy

MỘT THOÁNG TIỀN GIANG
         Thương yêu tặng bạn bè văn nghệ Tiền Giang

Từ phải:
Trên: Mạnh Bình Tri Nha Đậu Viết Hương Minh Đức Lê Lầu  Phạm Huy Ngữ
Dưới: Thu Thủy Thục Như. Ngọc Điệp. PDT Kẹo Võ Tấn Cường


Tiền Giang một thoáng
tình ăm ắp đầy
Sông Tiền chưa gió
mà lòng ngất ngây


Chưa ở đã đi
nghe bàn tay khóc
Câu thơ rụng xuống
rượu nồng quên cay



Ta về
sầu riêng mọc trong hồn nhỏ
Mắc nợ Tiền Giang
bao lời chưa ngỏ


Đêm Sài Gòn nhớ
Tiền Giang ngậm ngùi
Mắt ngân ngấn nước
lật tìm chiều vui


Đành thôi Tiền Giang
hẹn ngày trở lại
Cõng gió cõng trăng
cùng bạn qua rằm


Một thoáng sum vầy
nhớ nhau mãi mãi
Ta về
thức với tiếng cười Tiền Giang

More...

ĐÊM QUA TA MƠ ...

By Phạm Dạ Thủy

 

ĐÊM QUA...



Đêm qua ta thấy mình qua đời
Lũ học trò dấu yêu ngơ ngác
Trang giáo án những con chữ dắt nhau đi lạc
Những điểm mười đứng khóc
Nước mắt màu mực đỏ
Ngả nghiêng con số buồn


Đêm qua ta thấy mình qua đời
Không thấy người đưa tiễn
Chỉ có thơ và hoa
Và dòng sông quê lặng lẽ
Dịu dàng cùng ta xuôi...


Không có tiếng người
Màu đêm trong mắt
Cuối hạ rồi mùa yêu thất bát
Ta về
Thu sang...


Thôi thì
Cũng qua một kiếp người
Chìm
Và nổi
Yêu
Và chết

Và hết


Thôi thì
Ta qua đời
Để bước vào một đời khác
Như là hồi sinh.















More...

ÁC MỘNG

By Phạm Dạ Thủy

 ÁC MỘNG



Ta đi như kẻ mộng du như người khất thực
Theo một người đích thưc người dưng
Về ngôi nhà không phải nhà mình

Không có tín hiệu dữ
Trời không mây đen
Ngày không nắng quái
Dòng sông sóng gợn rất hiền
Gió rót vào tai lời khuyến dụ dịu dàng
Thơm như tình yêu ngọt như trái cấm
Ta tin có miền đất hứa
Như tin có thực chân trời

Theo người ngự trên đầu cơn lốc
Niềm tin bật gốc
Tung ta lên mây
Ném ta xuống vực
Trần trụi một thân xác bầm dập
Cạm bẫy giăng quanh
Cất giọng gọi người
Âm thanh thắt nút cổ họng
Đảo mắt tìm người
Dày dặc khói sương

Không còn ai
Không còn gì nữa
Đêm và đêm và đêm...
Ôm thương tích thành người vô cảm
Quờ quạng lối về

Gia tài ta
Một trái tim đau một mảnh hồn điên hai bàn tay trắng
Và chiếc bóng
Trốn đâu rồi hỡi chiếc bóng lơ ngơ? 

(Rút trong tập Hoa mùa đông NXB Hội Nhà văn 2005)

More...

CÒN PHÚT NÀY XIN ĐỐT CHÁY NHAU ĐI

By Phạm Dạ Thủy

 

LỜI XIN
      
          Tặng Tuyết Thạch




Ngày mai

Rồi sẽ xa biết phương nào tìm kiếm


Còn bên nhau xin chút dịu dàng


Một lần thôi chia nửa mùa xanh

Chờ ngày trái chín

Rồi sẽ xa năm năm mười năm... 

Biết có còn gặp lại nhau chăng !


Ngọn gió sẽ là ngọn gió khác

Biển sẽ xanh màu xanh khác

Biền biệt anh

Biền biệt em


Còn bên nhau xin chút ngọt ngào


Thôi đừng buồn

Đừng buồn đôi mắt

Hãy nhìn nhau ghi nhớ phút giây này

Hãy nhìn nhau thêm nữa một lần say


Ngày mai

Rồi sẽ xa biết phương nào ngóng đợi

Còn phút này xin đốt cháy nhau đi !


          

More...

TA ĐI ĐỂ LẠI TRỞ VỀ

By Phạm Dạ Thủy

TA ĐI... 




Đi dọc
đi ngang
đi lang thang
đi vô định


Ta đi...
để thấy đời chuyển động
để thấy ngày mới lên
để thấy thơ mọc cánh


Cuối cùng
chỉ thấy mình đứng yên
cũ đi
già thêm
đơn độc


Ta đi
để lại trở về nơi xuất phát
Hít mùi hương quen
Trên bậc thềm nhà
nhâm nhi
từng giọt thơ cũ


Nhoà dưới trăng loang
một bóng trăng
một bóng mình




More...

TRẢ TRỜI XANH TIẾNG CHIM VÉO VON

By Phạm Dạ Thủy

 

LỜI CHIẾC LỒNG CHIM





Trả trời xanh tiếng chim véo von

Trả nắng mai đôi cánh ngoan mềm

Trả vòm lá tiếng gù gọi bạn

Trả cuộc đời những lời ru êm



Còn lại chiếc lồng không tiếng hót

Chiếc lồng vò võ nhớ bóng chim

Cô đơn héo quắt từng thớ gỗ

Tiếng hót quen giờ biết đâu tìm



Sáng chiều tối... chiếc lồng ngơ ngẩn

Tự hỏi thầm ta buồn hay vui

Chim bay về phía trời cao rộng

Cớ sao ta cứ mãi ngậm ngùi!

4-09

More...

HẠT BỤI DẠI KHỜ

By Phạm Dạ Thủy

 

TÔI TÌM TÔI...



Đi khắp nẻo
tìm lại mình không gặp
Về soi gương
xa lạ
vệt khói chiều

Dòng sông cũ
trôi về miền cổ tích
Những ngóng chờ một thuở 
mọc rong rêu

Ngỡ là đá
giữa dòng đời tất bật
Đá cũng mềm
vì nước mắt chưa khô

Không gặp lại mình
dẫu là hạt bụi
Hạt bụi cả tin
Hạt bụi dại khờ

Chỉ thấy
xanh
đầy khoảng trời ký ức
Chỉ thấy
chập chùng giấc mơ
Tan
Đau!


Trang điểm tháng ngày 
vá lành
bọt biển
Hạnh phúc nở hoa
sao mặt gối nhàu

Mỏi chân đi tìm
Đường mòn đá lở
Lá rụng
cây buồn
chạm nỗi đau tôi


Không gặp lại mình trống toang bến đỗ
Chỉ thấy bóng ai chật kín ga đời.

More...

GỌI CUỘC TÌNH XA

By Phạm Dạ Thủy

 

KHÚC RU GỬI NGƯỜI CHIÊM BAO



Đêm mưa gió sụt sùi. Bỗng dưng em cồn cào nỗi nhớ. Đã xa lắm rồi những ngày tháng đó. Năm em mười bảy phải không anh?

Ba mươi năm tình vẫn còn xanh. Chưa một lần cầm tay sao nhớ nhau quá đổi. Những tờ tình thư những tháng năm chờ đợi. Em héo sầu tuổi trẻ sớm già nua

Gọi tên anh trong sớm nắng chiều mưa. Anh đáp lại em những câu thơ cháy bỏng. Chỉ thế thôi mà sao em vẫn tràn đầy hy vọng. Chiến tranh kéo dài anh biền biệt mù khơi

Đi dọc cuộc đời tuổi trẻ rụng rơi. Em hốt hoảng thấy mình tay trắng. Kết những tháng ngày buồn thành xâu chuỗi quấn quanh đời thầm lặng. Rồi theo chồng vĩnh biệt một tình yêu

Và thơ em từ đó hắt hiu. Về phía ấy nghiêng cả mùa lá đổ. Mưa vẫn sụt sùi cồn cào nỗi nhớ. Em âm thầm gọi mãi cuộc tình xa !


Rút trong tập "GỬI NGƯỜI CHIÊM BAO- NXB VĂN HỌC 1999

More...

ĐỨA CON THỨ 8 CỦA PDT "CHÀO ĐỜI"

By Phạm Dạ Thủy

 

CÓ MỘT TÔI TÌM- Nxb HỘI NHÀ VĂN Vẽ bìa: Nhà thơ nhạc sĩ NGUYỄN TRONG TẠO là tập thơ thứ 8 của PDT chính thức "ra mắt" hôm nay 17-4-2009.

Xin giới thiệu cùng công đồng vnweblogs. PDT chờ đợi đón nhận lời chúc mừng "ngày sinh" đứa con tinh thần "mũm mĩm" của PDT từ phía bạn bè thân thiết như một món quà tặng yêu thương dành cho người "sinh" ra nó....Thành thật cám ơn cám ơn các bạn rất nhiều ...



Và sau đây PDT xin tặng bạn bè một chùm thơ "TÌM..."
trích từ tập thơ CÓ MỘT TÔI TÌM của PDT
:

TRỐN VÀ TÌM


Có một người trốn
Có một tôi tìm

Từ hoa là nụ
Người như cánh chim

Đến khi hoa tàn
Người còn bạt gió

Lẽ nào nhung nhớ
Không làm mưa ngâu

Lẽ nào xanh cỏ
Mới tìm thấy nhau



CÓ MỘT TÔI TÌM...


              
Gửi một người xa


Vết thương lòng chưa kịp kéo da non
Đã chắng chịt những lằn roi ứa máu
Đành tự dỗ tự ru và tự khóc
Ai khóc giùm nước mắt chẳng mặn đâu

Chéo khăn khô dành cho mối tình đầu
Phần đẫm lệ gửi nửa vòng trái đất
Leo lét sáng một góc trời ký ức
Đâu ánh nhìn thăm thẳm của ngày xưa

Chiêm bao nào người cũng khuất sau mưa
Giấu nỗi nhớ nỗi đau
Giấu tiếng cười giọng nói
Một đời ta tìm
Đường khuya muôn lối
Đi lối nào cũng về lại chiêm bao

Người mịt mù xa trong cuộc tình đầu
Nhập nhoạng giữa đời thường và ảo ảnh
Không ai chỉ giùm ta nơi nào người đến
Nơi nào người giấu mặt những mùa xa

Thôi ta về lau nước mắt cho ta
Nước mắt mặn từ mắt buồn tự khóc
Người cứ trốn sau mưa
Ta cứ tìm vô vọng
Cuộc trốn tìm chạy dọc cõi phù sinh!



ĐI TÌM MÙA HÈ CHO TUYẾT

                            
Với Tuyết Nga

Trót thả lời hứa qua gió qua mây qua mưa đầu đông
về một miến xa lắc
rằng tôi sẽ đi tìm mùa hè cho em

Mây cuối trời xám ngắt
lá cây run rẩy buồn
màu mật ong của nắng
đi hoang...

Tôi đi tìm mùa hè cho em
từng giấc ngủ mùa đông chập chờn
và cơn mơ chưa tới
rượu nồng và lửa cháy
nguội tàn nơi đâu?

Lời hứa rơi trên đất nâu
bất lực lật thời gian
cùng kiệt
mùa hè đã từng thả nắng trên vai em

heo may đã từng dịu dàng bay qua tóc
đâu rồi?

Sẽ lại về một mùa hè khác
không phải mùa xưa
tôi phải làm sao đây
khi thời gian chẳng chịu quay trở lại

Thôi em
hãy cất mùa hè xưa mãi mãi
xin 
đừng nguôi quen...
                               

   *Chữ in nghiêng: Ý thơ Tuyết Nga

                                
HƯ VÔ


Hư vô là gì hư vô nơi đâu
Hư vô không sắc hư vô không màu
Người rơi... người rơi...
vô hình vô ảnh
Ta ngơ ngác tìm tàn cuộc bể dâu

Người là bóng mây hay là ngọn gió
Người là hạt nắng hay là giọt mưa
Hư vô là gì mà người thăm thẳm
Ta gọi vỡ ngày người chẳng chịu thưa

Hư vô hư vô
Một cõi không cùng
Một nẻo vô chung
Một miền không nhớ
Đành chờ gặp người khi nằm dưới cỏ
Trắng một giấc đời tất cả... hư vô!

                              

TÌM...


Ngược dòng về bến sông xưa
đi tìm cái thuở mình chưa biết buồn

guốc mòn áo bạc nón sờn
lơ thơ mấy sợi tóc buông hững hờ

là tôi cái buổi tinh mơ
cây buồn chưa mọc nguyên sơ đất trời

là tôi cái tuổi hay cười
vui cùng một lứa bên đời ngô nghê

hồn nhiên nghe gió đi về
mặc ngày trôi mặc bộn bề nắng mưa

Ngược dòng về bến sông xưa
mòn chân chỉ thấy đò đưa bóng chiều!


NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG

                                                                       

Thế là anh đã ngoài vùng phủ sóng
Thanh âm em tan tác giữa mưa chiều
Thế là sẽ phẳng phiu chăn gối mỏng
Hơi thở nhòa trong mắt đợi đìu hiu

Thế là cô đơn sẫm màu đất nhớ
Thế là thơ thêm những tứ thơ buồn
Thế là gió lùa sau lưng hiu quạnh
Thế là ngày sẽ tím ngắt hoàng hôn

Anh xa lắc biết đâu tìm sóng
Phủ lời thương lời nhớ để anh về
Em đã trắng cả những lời tình tự
Biết làm gì lay động những cơn mê

Thì thôi vậy gom nỗi buồn cất giấu
Thả ngoài vùng phủ sóng cả hai ta
Không tiếng gọi không lời thưa
Câm lặng
Chỉ con tim lên tiếng mỗi đêm về.

                              

More...