NGƯỜI ĐÀN BÀ ẤY

By Phạm Dạ Thủy

 
  NGƯỜI ĐÀN BÀ ẤY
         
                     Tặng Ngọc Yến


Người đàn bà tự cháy trong đêm
nhờ ngọn lửa đốt tan mình thành nước mắt!
(*)

Chỉ trong đêm người đàn bà ấy khóc
Ngày Nha Trang nắng mật
biển thẳm xanh
trời đầy mây trắng
người đàn bà đong nắng
dệt niềm vui

Tôi đã gặp nụ cười mười tám ánh mắt đôi mươi
Tôi đã say
ngọt ngào lời ru
dịu dàng tình bạn
thơ chất ngất tình

Ngọn lửa nào bừng cháy
Trái tim thiếu phụ không yên
Nức nở từng con chữ
Nghẹn một sẻ chia nuốt chửng ngôn từ

Cảm được giấc mơ xanh
Thánh thiện và trong suốt
Mỏng manh như khói
Bay trong giấc ngủ nửa vời

Hân hoan
Một cơn đồng thiếp

Người đàn bà ấy dắt chiều vào đêm
Nghe mặt trời thở
Lửa từ đâu bùng đỏ
Không phải từ than ủ ngày xưa?
14-10-08

  
   (*) Thơ Ngọc Yến

More...

MỘT CHIỀU THÁNG CHÍN

By Phạm Dạ Thủy

  MỘT CHIỀU THÁNG CHÍN



Bước ra từ giấc mơ
Dụi mắt nhìn
Ánh sáng từ chiếc đèn hạt đỗ?
Lờ mờ bóng người
Thì thào tiếng nói

Ta rơi từ đâu
Ơn Trời trái tim chưa vỡ
Hơi thở nghẹn
Nhàu nhĩ tình thân

Nhăn nhúm mớ ngôn từ thắt nút
Môi khô như xác cau
Hình dung anh
Đôi mắt nói...

Nước mắt lăn trên má
Một chút ấm hiếm hoi
Một chút ấm mong chờ

Bước ra từ giấc mơ
Một giấc mơ buồn
Trên chiéc cầu gãy
Tôi trở về
Như chưa từng ra đi

PDT 10-08



More...

TÔI HỒI SINH

By Phạm Dạ Thủy

 

TÔI HỒI SINH



Không vượt qua được ngọn núi kia
ngọn núi không cao
nhưng hiểm nguy cao ngạo
lởm chởm đá chông
nanh nọc thú dữ
cạm bẫy chập chùng

Tôi quay lại
Tĩnh tâm chờ đợi
Một diệu kỳ

Hôn mê...

Không thay đổi được gì
Tôi bỗng sợ
Nỗi thất vọng ám ảnh

Hôn mê...

Không thay đổi được gì 
Ngọn núi vẫn không cao
Cái xấu vẫn xấu
Cái ác vẫn ác

Tôi bỗng thấy
Nắng rớt vào đêm

Ngược dốc
Một vệt nhớ đổ mồ hôi
Một dấu yêu lem nước mắt

Ngược dốc
Một bóng ngườI từ nghìn trùng câm lặng
Một tôi nâng tiếng thở dài

Mặc ngọn núi không xanh
Mặc đá chông cao ngạo
Tiếng hát từ đâu thăm thẳm
Vọng về...

Dòng máu nóng cựa mình
Chảy...
Trái tim ấm
Bàn tay ấm

Dòng máu nóng miệt mài
Chảy...
Chảy...
Ảo giác núi đổ dưới chân
Mắt tràn ngập nắng
Tôi hồi sinh...

PDT 7-10-08




More...

CHÙM ẢNH "MÂY" VÀ "NƯỚC" GẶP NHAU

By Phạm Dạ Thủy

CHÙM ẢNH "MÂY" VÀ "NƯỚC"  GẶP NHAU TẠI NHÀ SÁNG TÁC NHA TRANG 48 PHẠM VĂN ĐỒNG SÁNG NAY 17-9-2008



Cô chờ Vân mặt buồn thiu
Vân đi đâu để hắt hiu bóng gầy



Thôi cô đành đứng "bó tay"
Sau lưng là biển trời mây bạn bầu




Bồn chồn Vân chạy về mau
Bên cô ấm áp trước sau một lòng




Thanh Yên Tôn Nữ má hồng
Dịu dàng giọng Huế đẹp lòng THƠ VĂN




Tưởng chừng gặp được mùa xuân
Bốn người tay bắt mặt mừng thân thương 

More...

MỘT MÌNH

By Phạm Dạ Thủy

 

    MỘT MÌNH




Tôi cặm cụi cày trên cánh đồng chữ

Một mình

Trong đêm

Chiếc bóng trên vách là bạn

Tiếng lách cách bàn phím đồng hành

Gõ và xoá

Xoá và gõ...


Còn ai đọc

Còn ai mong

Người đã về trời còn ai chia sẻ

Một mình tôi vá lại lưới lòng


Tuổi thơ em là tấm gương soi

Tôi soi rọi cái thời tôi đã mất

Rất nhiều lần một mình tôi khóc

Mơ một ngày về với mẹ

mái tranh nghèo áo vá ngô khoai...


Mỗi ngày một xa

Ước mơ thật hiền muôn đời không hiện thực

Nước mắt không gột sạch ký ức

Mỗi ngày đi qua nỗi nhớ lại dày thêm

Khóc có ích gì


Tôi hì hục thâm canh trên cánh đồng chữ

Gặt hái được gì

Mùa đã trôi

Người đã đi

Và gió

Gió tơi bời

Thất bát


Lại một mình ươm hạt

Có còn...

Mùa sau?

7-2008

                        

More...

MỘT CHÚT MÙA THU

By Phạm Dạ Thủy

 

MỘT CHÚT MÙA THU





Một chút heo may làm duyên với nắng
Một chút vàng trên lá
Vào thu...

Ai bỏ quên một ngày tháng tám
Mà đất trời hoa cỏ tương tư

Lạc lõng một ngày vui ở lại
Một ngày vui
Người có nhớ không?
Một chút hương thu còn đọng mãi
Một chút tình thu- ngọn lửa ấm lòng

Một chút thôi mà lòng nặng trĩu
Hành lý cuộc đời thêm nửa vầng trăng
Và nhớ quên
Và buồn vui
Tuyệt diệu
Với mùa thu liễu rủ cũng ngại ngần
2001                              

More...

COI NHƯ LÀ...

By Phạm Dạ Thủy

COI NHƯ LÀ...

Không tíu tít như ngày hôm qua
Điện thoại khóa
Hộp thư cũng vắng


Thử chạm mặt cái thời im lặng
(Thời thư đi vài tháng chưa về)


Thử làm người thế giới xa kia
Như chiếc bóng nhẹ nhàng sương khói


Xoá tất cả tháng ngày nông nổi
Lòng trống không chẳng vướng bận đời

Coi như là tôi không còn tôi


Coi như người và thơ đã mất
Coi như ngày hôm qua đã tận
Coi như ngày hôm nay về trời
Coi như là tôi không có người

Đêm đã trắng và ngày cũng trắng

Thử trốn mình trốn mưa trốn nắng
Mai mốt về tôi quên luôn tôi

Coi như là tôi không còn tôi
PDT

More...

TIỄN

By Phạm Dạ Thủy

TIỄN


Tôi không tin đống đổ nát kia
Là thần tuợng một thời
Sụp đổ
Vô vàn mảnh vỡ
Cứa vào tim tôi những vết cứa vô hình

Lớn hơn nỗi đau
Nỗi thất vọng bật máu
Lớn hơn nỗi thất vọng
Niềm tin lênh loang

Có phải là anh
Một thời là thơ
Một thời là lửa
Một thời là sông- êm chảy dịu dàng
Một thời là biển- ầm ào sóng vỗ
Đâu rồi quá khứ
Tro tàn lạnh lẽo
Bây giờ...
Là anh sao

Chiều nay gió chật khu vườn nhỏ
Không còn một góc bình yên
Nhắm mắt thấy đôi bờ thương nhớ
Có dòng sông anh lờ lững bên đời
Là anh sao
Đống đổ nát kia
Những mảnh vỡ kia
Làm sao chắp lại nguyên hình ngày cũ

Thôi đành chấp nhận
Thôi đành chia tay
Thôi đành tang lễ
Đành gọi xưa về tiễn biệt nay!
PDT

More...

CHIẾC CẦU SẮT VÀ EM

By Phạm Dạ Thủy

CHÚT XÍU XIU LỜI NGỎ

Có một cuộc tình đơn phương thật đẹp kéo dài đến gần nửa thế kỷ.
Có một câu chuyện tình ngây ngô khôi hài mà bạn bè "một lứa bên trời" không thể nào quên.
PDT xin post tặng cuộc tình ấy bài thơ này.
Ảnh chiếc Cầu Sắt "mượn" từ nguồn www.ninh-hoa.com. Đấy chính là chiếc cầu kỷ niệm chiếc cầu bắc qua sông Dinh ở Thị trấn Ninh Hòa quê hương chúng tôi (hiện nay vẫn còn tồn tại nguyên vẹn) nơi mà người yêu đơn phương kia đã nghìn nghìn lần lang thang ngang qua nhà người đẹp mười lăm tuổi thuở nào...

____________________________


CHIẾC CẦU SẮT VÀ EM
 


Trong giấc mơ xa xứ của anh

Luôn có mặt một chiếc cầu

 

Chiếc Cầu Sắt đen ngòm

Bắc qua dòng sông tuổi nhỏ

Hiển hiện như một vệt sáng

Đi qua đời anh

Một cuộc đời truân chuyên

Đi qua tình anh

Một cuộc tình bóng chiếc

 

Em trong vắt tuổi mười lăm

Giặt áo chân cầu

Tròn xoe mắt biếc

Mười ngón tay xinh

Vò nhàu giấc mơ anh

 

Năm tháng đi qua

Tuổi trẻ đi qua

Chiếc Cầu Sắt thân thương ở lại

Dòng sông Dinh dấu yêu ở lại

Anh dạt bên trời

Em dạt bên đời

 

Trong giấc mơ xa xứ của anh

Em nguyên vẹn mười lăm

Bên chân Cầu Sắt ngày nào

Con nước năm xưa đã hoà vào biển

Anh lạc mất đường về

 

Giấc mơ lặp lại

Lặp lại

Buốt nhói
Chiếc Cầu sắt

Và Em…


 
  

More...

LỜI CẦU MONG MÙA XUÂN

By Phạm Dạ Thủy

LỜI CẦU MONG MÙA XUÂN


Ảnh minh hoạ- Nguồn Internet

Về đâu em bé bé ơi!
Giữa đêm khuya khoắt em ngồi bơ vơ
Hộp đồ nghề năm chỏng chơ
Mấy đồng bạc lẻ ơ hờ trong tay

Này em chú bé đánh giày
Đôi chân lấm láp xanh gầy héo hon
Mẹ cha em mất hay còn?
Mà em gồng gánh nỗi buồn trên vai

Đường em đi lắm chông gai
Một mình em nỗi đau dài- mình em
Mùa xuân thấp thoáng bên thềm
Em còn lây lất kiếm tiền nuôi thân

Ngày mai trời sẽ vào xuân
Nỗi buồn sẽ cũ mùa đông sẽ tàn
Cầu mong trong cõi nhân gian
Niềm vui nở rộ úa vàng khổ đau

Bé ơi em sẽ về đâu?
Cầu mong nơi ấy rực màu nắng xuân.
12-2001




More...