BÀI VIẾT CỦA NHÀ THƠ QUAN DƯƠNG (HOA KỲ) VỀ THƠ VŨ THANH HOA TRÊN VOA

By Phạm Dạ Thủy

Nhà thơ Quan Dương hiện sinh sống ở  Hoa Kỳ là đồng hương và  là bạn học của PDT thời Trung học.  PDT và QD có nhiều kỷ niệm khó quên trong thời cắp sách. Lớn lên cả hai đều yêu thích văn chương và đều trở thành nhà thơ khi tuổi đã chiều. QD viết nhiều là một cây bút quen thuộc được bạn đọc ở hải ngoại yêu thích cả hai lĩnh vực Thơ và văn xuôi. Rất ngạc nhiên khi được đọc một bài cảm nhận thơ đầy thú vị về Vũ Thanh Hoa một nhà thơ nữ được yêu mến về tài văn không chỉ trên cộng đồng vnweblogs của chúng ta. PDT xin giới thiệu bài viết này của nhà thơ Quan Dương cùng bạn đọc. (Xin mời đọc tiểu sử văn học của nhà thơ Quan Dương ở cuối entry này)

____________________________________________

Thơ Vũ Thanh Hoa và tôi

Quan Dương

Quan Dương



Không biết điều gì đã kéo tôi đến gần thơ của nhà thơ nữ gốc Hà Nội này. Giữa tôi và nhà thơ Vũ Thanh Hoa khác nhau về tất cả mọi phương diện. Tuổi đời tôi lớn hơn tuổi đời của cô cả gần một thế hệ. Tôi sanh ở miền Nam từng tham dự vào cuộc chiến Vũ Thanh Hoa sanh ở miền Bắc khi cầu Hiền Lương Bến Hải hãy còn là lằn ranh phân định hai miền. Tôi từng trải qua nhiều điều Vũ Thanh Hoa chưa từng trải. Hiện tôi sống ở Mỹ còn Vũ Thanh Hoa đang sống tại Việt Nam.

Xa xôi về địa lý không gian thời gian. Khác biệt nhau trong cuộc sống tuổi tác. Hệ lụy của cuộc chiến Việt Nam sau 35 năm vẫn hãy còn đang tồn đọng. Tôi lại chưa hề có ý định trở về thăm lại Việt Nam sau gần 20 năm bỏ nước ra đi. Như vậy lý do để làm quen với nữ nhà thơ trẻ này lại càng không có. Vậy thì điều gì đã kéo tôi quyến luyến với thơ của Vũ Thanh Hoa khi giữa hai chúng tôi với lịch sinh hoạt thường nhật có nhiều oái oăm tréo ngoe đến thế. Trái ngược nhau hoàn toàn đến thế. Thêm những định kiến như đã ăn sâu mọc rễ vào những bờ ranh tư duy. Có phải tình bạn văn chương này bắt đầu từ hai câu lục bát này không?

Ngả nghiêng níu ngọn gió manh
sẩy tay chới với gió đành...
cong ngang

Năm ngoái (2009) cũng khoảng thời gian này trong một buổi cuối tuần cần tham khảo thêm một ít tài liệu để bổ sung vào một bài viết của mình tôi vào google để search. Trong khi dắt con chuột đi lang thang với màn hình tôi lạc vào một trang blog có tên Vũ Thanh Hoa. Như một tình cờ định mệnh tôi đọc được bài lục bát Ngả Nghiêng cô vừa bỏ lên với hai câu lục bát trích dẫn trên. Chỉ mới vừa lướt hai câu thôi thì tôi đã "hết hồn". Tôi lật đật kéo ghế ngồi xuống thật nhanh thật ngay ngắn trước computer của mình. Thao tác con chuột trong tay tôi càng nhanh hơn gần như hối hả. Tôi đọc một mạch rất nhiều bài thơ cô có sẳn trên blog. Đọc giống như đang khát nước.

Cô nhà thơ này dùng chữ thật vững chải và đắc địa. Bởi sẩy tay chới với nên gió phải ĐÀNH cong ngang. Điểm tương đồng của tôi và nhà thơ là ở đây ở cách dùng chữ để nối thành chiếc cầu văn chương. Tôi bước lên đó thưởng ngoạn mà không hề hay biết rằng nhà thơ nữ này có một bề dày lý lịch truyền thống Cộng sản hoàn toàn đối ngược với tôi.

Lại nhiêu khê khiến tôi có thêm lý do và lý lẽ để tôi suy nghĩ có nên làm quen? Suy cho cùng đây là một mối giao thiệp không thuận lơi. Cả hai có thể gặp một vài rắc rối nhỏ có tính khách quan do ngoại cánh chi phối. Đó là chưa kể đến hầu như chắc chắn suy nghĩ giữa hai chúng tôi sẽ còn quá nhiều điểm bất tương đồng vì sống ở hai môi trường khác nhau. Những điểm bất tương đồng này (chắc chắn không tránh khỏi) lấy gì để hóa giải. Ai sẽ nghe ai nếu muốn duy trì tình bạn văn thơ. Biết bao dấu hỏi đau đầu. Biết là như vậy nhưng dường như có điều gì thôi thúc. Những con chữ trong thơ cô cứ như nhảy múa đầy mời mọc

(ướt cát mịn phập phồng trần ngực biển. lưỡi thanh âm giao hưởng ngút mây trời - GIAO HƯỞNG BIỂN)

Chữ của cô đầy hình tượng và quyến dụ khiến tôi tò mò. Cô khá thẳng thắn không cần tránh né

(chúm chím ngực hồng sững sờ mây lụa mỏng lượn sóng eo thon tẩn ngẩn biếc xanh trời nhan sắc thức ngày lật trang đá thở - NHAN SẮC)

Tôi vốn yêu thơ từ lâu. Nhưng không dễ dàng đọc được những bài thơ tôi thích. Suốt ngày ở hải ngoại sáng đi làm chiều về tắm rữa ngủ nghê rồi sáng hôm sau lại tiếp tục tiếp diễn như thế tưởng chừng như không có thời gian để thở. Lại càng ngộp thở hơn nếu chút ít thời giờ còn riêng cho mình gặp đọc phải những bài thơ không ưng ý. Do đó cho nên khi đọc được thơ của Vũ Thanh Hoa tôi giống như gặp lại người bạn cũ lâu đời. Cô ở thế hệ đi sau nhưng thơ cô đã đưa được tâm hồn người đi trước ngược về thời còn trẻ

(Nắng dở dang vu vơ nhặt cuối mùa Cô đơn gõ những thanh ngôn đồng vọng Xao xác gió. Ngẩn ngơ hoa trước gió Nụ âm thầm. Đắng đót khoảng trời câm - VU VƠ NHẶT)

Những câu thơ này của cô đúng là đã khiến cho tôi bồi hồi hoài niệm lại thời "Đắng đót khoảng trời câm ". Được làm bạn với một tác giả làm ra những con chữ ngọt ngắt như vầy cả là một hân hạnh.

Thế là tôi quyết định viết e mail xin làm quen với cô theo địa chỉ e mail cô cho sẵn trên blog. Thật thú vị khi được cô nhanh chóng đáp lại. Đúng là phong cách của một nghệ sĩ làm văn nghệ. Tôi trình bày rất rõ ràng với cô là tôi và cô ở trong hai thế giới khác. Khác tất cả mọi thứ. Ngoài thơ văn. Tôi sống ở hải ngoại là một người tị nạn về chính trị. Cô sống trong nước là người đang thừa hưởng những thành quả chính trị mà tôi đang bỏ chạy đó. Tôi biết cuộc sống luôn trôi về phía trước nhưng người ta khi có hiện tại ai cũng đều trải qua quá khứ. Khó khăn đầy tế nhị như thế vậy mà hai chúng tôi vẫn trở thành hai người bạn thơ văn. Tình bạn một già một trẻ. Khá đặc biệt.

Vũ Thanh Hoa ở trong nước nên thẩm thấu thơ văn theo cách người trong nước. Tôi ở hải ngoại tôi nhìn thơ văn theo cách ở hải ngoại. Cách nhìn của người trong nước và người ở hải ngoại rõ ràng vẫn còn nhiều điều chưa đồng thuận. Có nhiều sự việc phải mất vài năm hay thậm chí nhiều thế hệ sau này mới lý giải được. Đó là chuyện của lịch sử. Chúng tôi trong cố gắng đơn thuần là người bạn trong văn chương. Chính xác hơn văn chương là cái nôi kỳ diệu đã khiến cho tôi tạm gác qua một bên tất cả những định kiến của mình để thuần túy hòa nhịp vào nó. Tôi bắt gặp mình cùng nhiều hoài niệm thuở ấu thơ thuở dậy thì thuở con tim bắt đầu biết đập nhịp qua thơ của Vũ Thanh Hoa cho dù hệ lụy của lịch sử vẫn đang còn lẫn quất đâu đây ngăn cản. Tôi gần như bị cuốn hút vào cung cách chữ nghĩa thực sự xúc động khi cảm nhận nỗi buồn thảm của tác giả khi trải qua những khoảnh khắc tâm trạng trải lòng:

Thiếu anh rồi con sóng bỗng mồ côi
Con tàu vẫn ngược xuôi khách đông mà sao vắng
Cà phê đắng sân trưa hè lặng nắng
Em đi sóng đôi vẫn như chỉ một mình
MỘT NỬA

Anh thì vẫn một đại dương sâu thẳm
Em chơi vơi chẳng biết dạt nơi nào
Chiếc lá nhỏ buông mình vào biển lớn
Chỉ nỗi buồn em nhận của riêng em...
NỖI ĐAU CỦA LÁ

Càng hòa nhập theo thơ cô khoảng cách giữa hai bờ địa lý của Mỹ và Việt Nam càng thu ngắn lại. Tình bạn văn thơ giữa một già một trẻ dang dần có sự cảm thông. Chúng tôi tránh né không bàn luận hay nhắc nhở đến những vấn đề nhạy cảm vốn nóng bỏng của thời sự.

Cái đầu tôi cứng nhưng tính cách của nhà thơ nữ này không mềm. Duy chỉ những vần thơ của cô cứ chảy ra cho đời những vầng lụa đẹp. Nhất là những bài thơ cô lấy tình yêu làm đề tài một đề tài muôn thuở ai khi lớn lên cũng đều nếm trải qua. Có một lần tôi giới thiệu thơ Vũ Thanh Hoa trên một trang báo điện tử tại hải ngoại tôi gọi cô luật sư cũng là một nhà thơ nữ "chuyên trị" thơ tình. Thật vậy đa số thơ Vũ Thanh Hoa đều lấy đề tài muôn thuở đó là tình yêu. Tình yêu trong thơ Vũ Thanh Hoa là một sự khắc khoải

(Người đàn ông suốt đời em chờ đợi. Nếu tri kỉ tri âm sao không phải vợ chồng? - YÊU)

(Trước mặt em là biển rộng Sau lưng em là núi cao Con đường đi thì cứ xa xa mãi Biết bao giờ em gặp bến bờ anh? - TỰ HỎI)

Còn là khát vọng thủy chung. Những khát vọng âm ỉ nhưng mãnh liệt. Những khát vọng chừng như sẳn sàng bốc cháy khi có cơn gió vô tình nào bất chợt thổi qua

Mày nghiêng mắt ngả một giây
Ngờ đâu vay trả vơi đầy trăm năm
Đắp cùng nhau một góc chăn
Ngờ đâu bất tận dấu nằm thiên di
DUYÊN NỢ

Khi còn bé mỗi lần trường có tổ chức đi du ngoạn hay cắm trại gì đó ta thường nôn nao chờ đợi đếm từng ngày từng giờ mong sao ngày đó mau đến. Nhưng khi ngày đó đến rồi thì lại thấy rất thường một ngày cũng giống mọi ngày không có gì khác. Thì ra hạnh phúc chính là sự chờ đợi cái ngày đó đến chứ hạnh phúc không nằm trong ngày đó đến. Thơ tình Vũ Thanh Hoa ta bắp gặp hạnh phúc của sự đợi chờ

(nếu sợ vội biết đâu là sẽ muộn những lời yêu không nông nổi bao giờ anh đã đến như luân hồi cổ tích như luân hồi lời hẹn ngàn năm - LUÂN HỒI CỔ TÍCH)

(trăm năm nhớ xin một ngày quên lãng giữa cơn mưa em đổ nắng riêng mình dòng ký ức đọng bờ mi khắc khoải xin dỗi hờn vùi đáy sóng nguôi ngoai - MƯA ẢO GIÁC)

Nơi tôi ở đang bước vào đông. Những buổi sáng sớm thức dậy đi làm màn sương đêm phủ trùm lên chiếc xe đậu trước nhà. Hơi sương gặp thời tiết lạnh đông thành những mảnh đá mỏng trên mặt kính. Phải mở máy nóng trong xe lên và mở hai cái gạt nước để gạt những mảnh đá kia tan đi. Nhìn hai cái gạt nước như hai cánh tay gầy đang quơ quào chống đở với khí hậu của thiên nhiên tôi chợt nghĩ rồi cũng sẽ đến một ngày nào đó hai cái gạt nước này sẽ mỏi mệt và buông xuôi. Giống như cuộc đời mình sau những lao đao lận đận sau những thăng hoa phù phiếm từ quê nhà ra đến xứ người cuối cùng cũng chỉ là số không khi trở về với tro đất. Thời gian đang trôi qua thật nhanh với tốc độ khủng khiếp mà mắt thường mình không thấy được. Từ những dòng suy tưởng đó những vần thơ sau đây chưa đầy luận lý về nhân sinh quan của Vũ Thanh Hoa bám chặt cảm giác không rời

Rồi tôi chợt ngộ: Thiên đường hay địa ngục
Với những được thua thành bại ở trong đời
Cũng đơn giản như khi ta nhắm mắt
Khe khẽ hoà mình vào màu trắng tinh khôi...
LỜI CẦU NGUYỆN SAU CÙNG

Trong phạm vi hạn chế của một bài viết tôi không thể trích nhiều thơ tiêu biểu của Vũ Thanh Hoa. Thơ cô bất cứ bài nào cũng có thể trích ra được vài câu tiêu biểu điều đó chứng tỏ cô rất có trách nhiệm và chú trọng vào phong cách thơ. Điều đó cũng chứng mình được là cô rất tôn trọng người đọc lúc nào cũng cố gắng hết sức dùng cảm hứng của mình chế biến những món ăn tinh thần ngon và hợp với khẩu vị người nếm nó. Được làm bạn với một mẫu người biết tôn trọng mình biết tôn trọng người như vậy sẽ là một vinh dự. Lấy chân thành không vụ lợi đối đãi nhau cùng tôn trọng phẩm cách và ngưỡng mộ tài năng tôi nghĩ cũng là một yếu tố để những người bạn văn chương có thể vượt qua nhiều điều không thể.

Được biết nhà thơ Vũ Thanh Hoa có hai tập thơ đã xuất bản

Nỗi đau của lá 2006 (thơ)

Trong Em có người đàn bà khác 2009 (thơ)

Và cô đang sắp cho ra đời đứa con tình thần thứ ba:

Người nhìn thấu linh hồn (Tập truyện)

Tôi cũng hy vọng tình bạn văn chương giữa tôi và cô bạn nhà thơ trẻ ở cách xa tôi nửa vòng trái đất này sẽ vượt lên chính kiến để đối mặt với đời. Tóm lại đối với tôi thơ Vũ Thanh Hoa không cần ai chắp cánh bởi vì tự mỗi bản thân của mỗi bài thơ đã có sẳn đôi cánh để bay cao. Đôi cánh đó không chỉ vượt không gian để bay xa mà còn vượt qua thời gian để tồn tại. Cũng như thơ cô trẻ mãi không già cho dù phải một trăm năm sau nữa.

Mùa đông năm 2010

Thành phố New Orleans

(Louisiana)


Tiểu sử Quan Dương


Tên thật Dương Công Quan. Nguyên quán Ninh Hoà Khánh Hoà Việt Nam
Cựu học sinh Trung Học Ninh Hòa. Cựu học sinh Võ Tánh Nha Trang
Khoá 6/69 SQTBTĐ. Làm Thơ viết Văn từ sau ngày qua Mỹ. Tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ tháng 6/1993. Hiện sinh sống tại Louisiana Hoa Kỳ. Cộng tác với Văn Văn Học Làng Văn Khởi Hành Văn Hóa Việt Nam Văn Phong Văn Tuyển Sóng Văn Tin Văn và rất nhiều tạp chí văn học khác nơi hải ngoại. Tác phẩm đã in: Ngậm Ngùi - Thơ 1996 Ruột Đau Chín Khúc - Thơ 1998 Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao - Thơ Truyện 2002 Có tên chung Văn Học Và Thời Gian (Nguyễn Vy Khanh - NXB Văn Nghệ 2000) Tuyển tập Truyện 14 tác giả (NXB Văn Tuyển 2001) Sỏi đá Muôn Mầu - thơ 12 tác giả (NXB Văn Tuyển 2002) Lưu Dân Thi Thoại (NXB Cội Nguồn 2003) Khung Trời Hướng Vọng (Nguyễn Thùy - NXB Nắng Mới Paris 2005).

* Blog của Quan Dương là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguồn
http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/hoang/
http://my.opera.com/quanduong-weblog/blog/

More...

THƠ QUAN DƯƠNG

By Phạm Dạ Thủy

  

Sáng nay PDT nhận được một comment đặc biệt của một người bạn đặc biệt- bạn đồng môn đồng hương và "đồng... nghiệp THƠ" người mà nhiều bạn bloggers thân thiết của PDT đã quen biết ở một entry Thơ của anh QUAN DƯƠNG- với một giọng thơ rất riêng "tưng tửng" mà đau đời. Xin chia sẻ cùng bạn bè comment này và  bài thơ viết về BÃO "tưng tửng" của anh.


QUAN DƯƠNG.

11/08 2009 | 08:16


Hoa mến
Hôm trước thầy VHT có gọi phone nói chuyện với mình cả buổi . Có một điều thật tếu lâm đó là thầy đang nói chuyện với mình nhưng lại hỏi mình có phải hồi đó học lớp với Hoa không . Chứng tỏ là mấy tên con trai thầy chẳng còn tí hình dung nào cả . Mình có đưa số phone của Hoa cho thầy và thầy chắc đã gọi cho Hoa rồi phải không ?
Chuyện mưa bão ở nơi mình ở hằng năm cứ vào mùa này là xảy ra. Hồi nhỏ lúc chưa bị cuộc sống đè chẹt cổ không phải lo lắng cái khó khăn sẽ đu tiếp theo mỗi cơn bão chắc Hoa cũng còn nhớ chứ há chỉ chờ bão ngưng là xăn quần dẩm nước . Mình thường lội nước qua nhà Hoa ngồi chồm hổm trên bờ thềm tán dóc . Mới đó mà đã mấy chục năm bão mỗi năm vẫn ghé thăm Ninh Hòa đều đặn không có gì thay đổi chỉ có mấy đứa mình thì không còn đen tóc như xưa.
Bên này nơi mình ở là New Orleans chuyện bão dí vô thành phố rượt mình chạy hoài thét không còn ngán bão nữa . Tuy nhiên mỗi lần nghe bão vô Ninh Hòa mình cũng thấy hơi lo vì đó là nơi mình được sinh ra và lớn lên.
Nói cho cùng nhờ có bão nên nhà thơ mới có " chuyện để làm " đó là "làm thơ " .
Mình cũng có bài thơ viết trong một cơn bão dí trên xa lộ không còn đường chạy dán đại lên đây tặng Hoa . Tuy nhiên nếu Hoa thấy cái topic này dài quá thì Hoa cắt nó xuống cũng được hén .
Chúc bình an đến với mọi người
Quan Dương


BÃO "DÍ"
  

Cơn bão dí chận hai đầu thành phố
Xa lộ bực mình vì bị túm trong bao
như con rít mọc thêm chân những chiếc xe cà nhích
Nắng chui vào người thọt lét xịt mồ hôi

Da thật nhột muốn cười nhưng không nổi
Lý do đang chạy bão vắt giò
Cười không ngán nhưng ngán người ngồi bên cạnh
Tưởng mình đang thả mộng theo bài thơ

Người bên cạnh tóc dài da trắng bóc
Con mắt liếc ngang kèm theo tiếng thở dài
Ở cái xứ chạy bão hoài ớn quá
Khi em thở dài anh cũng thở dài theo

Ui con mắt cái đuôi thời son trẻ
Liếc còn nguyên dưới hai sợi chân mày
Đáy không sâu nhưng hiền như con suối
Khiến một thằng chết đuối bấy lâu nay

Cơn bão dí không còn nơi để nấp
Anh chạy về dĩ vãng dắt em theo
Ở đó lần đầu khi anh gặp
Bão đi ngang đánh hai đứa té nhào

Mồ hôi chảy khắp người nghe thật nhột
Máy lạnh trong xe không dám mở nhiều
Thứ nhất hết xăng thì cũng chết
Thứ hai over heat thì cũng tiêu

Khi em đẹp mồ hôi em cũng đẹp
Nó lăn trên sóng mũi khéo lạ kỳ
Lăn khẽ xuống nhẹ nhàng lên môi đỏ
Nó thật khôn đến đó trở chứng lì

Lái đi đâu ? free way không kẽ hở
Trời đất bao la không có chốn cùn đường
Nếu có phải chạy trời không khỏi nắng
Em đến đây ngồi nghe anh tán sướng hơn

30/10/09
Quan Dương





 

More...

SONG HÀNH THƠ

By Phạm Dạ Thủy

Xin phép anh Hồ Tĩnh Tâm Đông Hòa và Hạ Hoa cho PDT "bê" các bài thơ "xướng họa" trong mục SONG HÀNH THƠ qua nhà PDT cho bạn bè PDT đọc nhé. Cám ơn các anh chị nhiều.

........................

Hôm ấy tôi về qua sông Hậu
Giữa chiều ngang bến bắc Cần
Thơ
Bỗng nhớ đến em trong tiềm
thức
Dáng nhỏ mơ hồn trong thoáng

Giữa dòng nước phù sa đỏ rực
Dòng Cửu Long Giang vẫn đang
trôi
Và kia đám lục bình lờ
lững
Như kiếp đời ly xứ của tôi

Hờ hững quá gió đâu về vội
Thả xuống cùng những giọt mưa
rơi
Tựa như nước mắt mùa thu
ấy
Ta tiễn đưa nhau phút giã từ

Rồi năm tháng đi không trở lại
Ba mươi năm vấn mãi bước
chân
Vẫn mơ thấy dáng người yêu
khóc
Giữa giấc mộng tình lệ chưa tan

Đông Hòa
19.03.2008


HỌA THƠ

Xin tặng anh HTT và blogger Đông Hòa bài HỌA thơ Đông Hòa của Hạ Hoa (cảm tác sau khi đọc bài thơ comment của ĐH)


Nghe tin anh về qua sông Hậu
Ngập ngừng tôi nép dưới hiên thơ
Tình xưa trở dậy niềm thao thức
Một thoáng tôi buồn một thoáng


Một thoáng trái tim yêu rạo rực
Tháng ngày hoa mộng đã vèo trôi
Mà như lời gió còn lơ lững
Cuốn cuộc tình tan tôi với
tôi

Tự nhủ anh ơi đừng đi vội
Đừng để tôi buồn nước mắt rơi
Thềm rêu ngày-cũ-tôi-người ấy
Đã một lần xanh cuộc giã
từ

Cứ ngỡ người đi không trở lại
Nào ngờ cỏ dại vướng bước chân
Mình tôi đứng nép bên hiên khóc
Lặng lẽ sông buồn giọt nắng tan.
HH 19-3-08

More...

THƠ CÙNG CHỦ ĐỀ NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG

By Phạm Dạ Thủy

LỜI NGỎ 2
 
Chủ đề "Ngoài vùng phủ sóng" hoặc gần gần như thế hóa ra khá nhiều người viết vì có lẽ nhiều người trong thời đại công nghệ thông tin đã từng gặp "sự cố" liên quan. PDT xin phép được post lên trang này những comments  bằngTHƠ (đã gửi PDT) để mọi người cùng đọc cho...vui nhé! Xin thành thật cảm ơn Nguyễn Đăng Minh Vũ Thanh Hoa Thai Sắc Nguyên Hùng và Người dưng.

XA THÀNH PHỐ
           Nguyễn Đăng Minh

Lên miền Tây Thanh Hoá
Gần ngọn nguồn sông Mã
Đất Mường Lát rừng cao
Xanh rợp trời tre nứa

Ở rất xa thành phố
Không có "sóng" đâu em
Nên điện thoại (di động) nằm yên
Nghe trái tim anh đập...

Chân cứ ngược bước lên
Con đường đèo cua gấp
Anh trên cao "sóng" thấp
Tai nghe hơi thở gấp

Anh ngoài vùng phủ sóng
Em ơi đừng ngóng chờ
Đêm đêm em sẽ mơ
Về miền Tây Thanh Hoá

Mường Lát 9-2005

ĐIỆN THOẠI
             Vũ Thanh Hoa

Em cầm chiếc điện thoại bé nhỏ trong tay
Hàng chữ tên Anh hiện trên màn hình của máy
Em chỉ cần bấm vào rất nhẹ
Nối được ngay nỗi nhớ của mình
Em phân vân em day dứt em đắn đo
Thế rồi em cắn môi tắt máy
Nỗi nhớ thì gần mà anh xa là vậy
Em chỉ còn chiếc điện thoại trong tay...

18.4.2004

HẠT SÓNG

           Thai Sắc
Ở biển mà không hạt sóng nào
Anh lạc vào hoang đảo
Cầm máy trên tay như cầm tảng đá ghềnh Dầu
Sóng đập tung mái trời ầm ào tóc trắng
Trong bao nỗi cách chia anh đang gánh trên tóc mình
Vũ trụ bỗng trút thêm nỗi xa kia trĩu nặng

Anh đi qua những cánh rừng nguyên sinh
Anh đi qua những chùm đảo hoang sơ
Anh đi qua những vùng biển không tên
Tất cả đều không một hạt sóng
Không lời nhắn của em biển hóa thành vùng trắng
Chỉ mình anh trồi lên như một khát khao

Ôi ước chi nỗi bé bỏng khát khao
Anh hóa thành hạt sóng
Nở bung trên tay mình
Trong tảng đá ghềnh Dầu
Và em hiện ra như biển sóng mênh mông

Phú Quốc 30.7.2006


MỘT NGÀY
KHÔNG VÀO MẠNG
                
Nguyên Hùng
Một ngày không vào mạng
Cả ngày như thiếu cơm
Một đêm không vào mạng
Cả đêm giấc chập chờn.


Một sợi dây cáp đứt
Khiến triệu người ngẩn ngơ
Triệu nỗi niềm bứt rứt
Trước màn hình trống trơ.


Vì một dây cáp đứt
Anh chẳng nhìn thấy em
Đã quen “on” từng phút
Giờ tưởng chừng phát điên

Một sợi dây cáp đứt
Chia lìa bao lứa đôi
Riêng anh vì bức xúc
Nhớ em đến tận nơi!

29.12.06

TRONG VÙNG PHÙ SÓNG
                  
Người dưng


Anh trong vùng phủ sóng
Thành phố buồn ngủ yên
Trăn trở chiếc di động
Viết rồi không gửi tin


Em đầu kia nỗi nhớ
Biết anh kô gọi đâu
Chiếc di động nín thở
Sợ tiếng chuông nôn nao

Em dặn anh không gọi
Và không được nhắn tin
Có lúc không thể nói
Có lúc phải lặng im


Chuyện chúng mình mong ngóng
Ai biết để làm chi
Dẫu trong vùng phủ sóng
Cũng ngoảnh mặt quay đi


Nhưng có vùng sóng khác
Sóng riêng của hai ta
Nhắn cho nhau từng phút
Những lời yêu thiết tha

More...

VÙNG PHỦ SÓNG VÀ NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG

By Phạm Dạ Thủy

LỜI NGỎ 1

Sau khi bài thơ NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG của PDT được post lên vào ngày 22-11-07 rất nhiều bạn bè trong và ngoài làng blogs vào đọc đã để lại những lời động viên chia sẻ và đồng cảm.. PDT rất vui và xin chân thành cảm ơn tất cả.
Chiều nay PDT nhận được hai comments rất thú vị từ nhà văn Hoàng Đình Quang ở TPHCM  và bạn Mai Hữu Phước ở Đà Nẵng. Cả hai đều có kèm thơ viết cùng chủ đề này. Hai bài thơ đọc rất thích rất đời và rất tình mỗi bài một vẻ. PDT đọc đi đọc lại và thấy với những bài thơ tình hay như thế không nên chỉ đọc một mình. Vậy xin phép nhà văn HĐQ và bạn MHP cho PDT được post lên đây để mọi người cùng thưởng thức nhé! PDT nghĩ chắc hai tác giả của hai bài thơ này sẽ vui lòng chấp nhận và thứ lỗi cho PDT vừa xin phép vừa công bố như thế này Tất cả vì lòng yêu  thơ của người thơ mà thôi. PDT xin thành thật cảm ơn.
Kính chúc các anh sức khoẻ có nhiều sáng tác hay.

VÙNG PHỦ SÓNG
                 
HOÀNG ĐÌNH QUANG
Anh gọi em suốt một ngày gió động
Sao vẫn lặng im tín hiệu chẳng bay về?
Hay em đã ra khỏi vùng phủ sóng?
Anh một mình ngồi dưới bóng mây che...
Anh lần giở khắp mọi miền kí ức
Khám phá nơi em bằng cả buổi chiều này
Em như sóng điện từ hư thực
Lẩn mình vào bảng lảng mây bay...
Nỗi nhớ mênh mông mà bầu trời thì hữu hạn
Tiếng gọi nhau đan kín khắp trần gian
Em đã lạc sang một vùng trời khác
Anh để mình cho gió thổi lang thang...
Có thể lặng im cho nhau nhiều hy vọng
Anh hoang mang đứng giữa tuổi dại khờ
Vùng phủ sóng lại tiếp vùng phủ sóng
Em ở nơi nào trong trắng xoá mây kia?

2005


_________


NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG
               MAI HỮU PHƯỚC

Thấy vài cuộc gọi nhỡ
Rồi thêm mấy dòng tin
Biết là em hờn dỗi
Anh làm sao thanh minh.

Nơi anh vừa mới đến
Sóng gọi phone chập chờn
Chiều mênh mông sông nước
Núi tím màu hoàng hôn

Mây trôi tìm bến trọ
Cô đơn vây hồn anh
Dù biết em mong đợi
Nhưng gọi mãi không thành

Viết một bản tin nhắn
Chạy quanh trên bờ sông
Mấy chục lần ấn nút
Bấy nhiêu lần hoài công.

Đột nhiên nghe tít … tít …
Hiện ra một dòng sent
Cảm ơn Trời thương xót
Mang tin về bên em…

Anh ngoài vùng phủ sóng
Nói mà em không tin.
Bảo anh vui quên mất
Nũng nịu em bắt đền !

 

_______________________________________________

More...

VÂN HẠ

By Phạm Dạ Thủy

VÂN HẠ

QUÊ CŨ

Ngôi nhà cũ già nua
Cúi nhìn vườn xưa giờ mọc toàn cây khác
Không có hoa đào
Không còn hoa xoan
Những viên gạch lát sân đă đào lên
Những mắt gạch trên thềm giương cái nhìn buồn
Như mắt
Về đông đúc ngày xưa

Tháng ngày qua phai bạc
Nắng mưa
Lối ngõ hoang vu gió vườn tan tác
Chưa khói hương tạ lỗi mẹ cha
Những yêu chiều roi vọt
Những mùa đông côi cút
Đã bơ vơ khấp khểnh những chặng đường

Những mắt gạch giương cái nhìn buồn 
Như mắt
Theo từng bước đời xa

ĐÊM

Mây ùn lên khối ảo xa vời
Gió ùa quanh- gió hương không hình hài
Đêm nấp dưới cành cây gặp trăng thành rách nát
Chỉ còn cánh hoa rụng dưới thêm tuổi hai mươi là thật

Và anh
Anh không là mây là gió là đêm
Anh tràn ngập cõi hồn
Trong ngày vui đứt nối
Chỉ đưa tay ra là chạm tới
Nhưng không thể nào còn có những ngày điên

Ta về chờ đêm
Với vô hình với ảo với sáng tối của tim
Nhặt đầy tay những cánh hoa bé nhỏ
Mong bình yên cho cỏ
Cho đêm

                  

CỦ KHOAI ƠI!

Củ khoai ơi! Ngủ đi con
Vết trầy đầu gối có còn đau không?
Cái quần mới lại rách mông
Trên đầu sao lại cát không thế này
Chưa kịp ăn đã ngủ quay
Tối rồi còn mải vác cây reo hò
 

Dậy nào mẹ tắm rửa cho
Ăn cơm với trứng rồi khò đến mai
Nắm cho thật khỏe tay này
Tha hồ đấm mẹ tội hay lần hồi

More...

Trích Lời ru sông Dinh -Tập thơ nhiều tác giả Ninh Hòa- Phần 1

By Phạm Dạ Thủy

GIANG NAM

MƯA THÁNG NĂM

Tháng Năm những cơn mưa bất chợt
Mặt sông buồn vắng cả chiếc đò đưa
Cầu mấy nhịp mà mịt mù sương khói
Tiếng cu gù nghe khắc khoải trong mưa

Tháng Năm ta lại về giặt áo
Bến mù u tìm lại bóng ai xưa
Lóc cóc bánh xe gõ trong ký ức
Ngỡ thời gian báo hiệu chuyển mùa

Ta nhấp buồn vui từng hớp nhỏ
Nghe trong mưa từng giọt đắng ngọt ngào
Nghe mùi rạ mùi bùn mùi bếp lửa
Làng vẫn xóm làng mà em ở đâu?

                    Sông Dinh 7-2001

QUÊ NGOẠI

Người đi mở dất một thời
Nghe thuở ấy đêm hổ gầm trước ngõ
Dòng họ có người làm mồi cho thú dữ
Lưỡi phảng ngoại cầm chống đỡ với phong ba
Từng cây lúa cây cà
Xanh trên cát sỏi khô cằn
Nước mắt và nước mưa ướt đầm vai ngoại

Ngoại oi Con về thăm quê mùa thu bừng sắc đỏ
Núi Vọng Phu như nỗi nhớ xé lòng
Hòn Hèo Hòn Vục Hòn Vung
Những quả núi có từ thời của ngoại
Con tìm nhà cũ rêu phong thấy
              bỗng thấy màu ngói đỏ
Con tìm những lối mòn
              giờ cầu đã thông xe
Người đi mở đất đốt lửa trong rừng tre
Vọng đến bây giờ lời ru con cò con vạc
Đánh giặc ba mươi năm bao đoàn quân chân đất
Theo con đương lau lách xưa thẳng đến chiến trương

Con về quỳ trên đất quê hương
Quỳ trên dấu chân ngoại còn nóng hỏi
Ngoại để lại không mang theo gì cả
Lúa và hoa bữa cơm vội giữa đồng
Ngoại để lại không mang theo gì cả
Trái tim yêu thương như lửa bập bùng

                                                 1997

_____________ 

Hai bài thơ vui về Dốc Lết một bãi biển đẹp ở Ninh Hòa Khánh Hòa quê hương của nhà thơ Giang Nam và Phạm Dạ Thủy

PHẠM DẠ THỦY

ĐỐI THOẠI VỀ DỐC LẾT

-Dốc Lết cái tên nghe rất ngộ
Dốc cao không mà "lết" hở em?

-Anh cứ ghé thăm rồi sẽ biết
"Lết"  được không mà lại bận tâm?

-Dốc Lết cái tên nghe rất thương
Có gì nơi ấy mà vấn vương?

-Có cát trắng níu hồn lãng tử
Có em tình yêu và quê hưong
Và gió vờn hàng dương tóc rối
Và biển xinh như dải lụa trời
Dốc Lết một lần anh ghé lại
Trang thơ sẽ chật cả niềm vui

-Mai mốt anh về thăm Dốc Lết
Đong đầy kỷ niêm cất trong tim
Cho anh một chút riêng tư nhé
Một góc đồi mơ anh với em

-Cát mịn quá chân không dám bước
Ừ thôi thì một chút riêng tư
Để anh ngơ ngẩn trời mây nước
Một chút thôi ai nỡ chối từ.

NGUYỄN GIA NÙNG

DỐC LẾT

"Muốn đến nơi này
    hãy chuẩn bị tinh thần mà lết"
Lời em dọa càng thêm thôi thúc
Anh chẳng thể ngồi yên


Muốn một lần trong đời được lết cùng em
Chỉ khi đến mới biết mình mắc lõm
Cồn cát trắng tinh hàng dương xanh thắm
Biển đẹp mê hồn dào dạt khúc ca vui

Chuyện đến đây phải lết đã xưa rồi
Chỉ còn lại cái tên một thời để nhớ
Anh đâu biết biển quê mình đẹp thế
Chỉ mãi tiếc thầm được lết chắc vui hơn!

More...

PHẠM QUANG XẠN (1)

By Phạm Dạ Thủy

DẠ KHÚC

Nhỏ giọt nước mắt dỗ lòng
Hồn đậu trên ngọn đèn đỏ
Mở mắt dõi tám hướng cô đơn
Mơ một miền toàn thi sĩ...

Hai bàn tay lạnh buốt
Ôm người tình tưởng nửa đêm
Gọi tên một nghìn lần
Dạ Thủy!

TỰ KHÚC

Thân quế hoa vông hồn từ thạch
Cõi người cõi tạm cõi trăm năm
Hạ đến quạt nồng đông về đốt lửa
Thu nhặt lá vàng xuân hát xa xăm
Một chiếc thuyền con ngược giòng thiên mệnh
Vui vỡ nỗi đời buồn động nhân gian 

THỤC NỮ

Đâm đau hồn chim nhỏ
Sao tên còn chưa rơi
Đâm đau hồn lá cỏ
Sao đá tạ ơn đời

Người như hoa mùa mộng
Nở chín tầng hư không
Người như chân trời mỏng
Phơi áo ngoài hư không

Người ơi người lồng lộng!

XỬ NỮ

Con gái chi mà như trời mưa
Mưa rồi cao vút như nắng trưa
Mấy sợi tơ trời mấy cầu vồng mỏng
Con gái chi mà hiếm đến lưa thưa!

More...

GỬI PDT

By Phạm Dạ Thủy

Đã có một thời như thế. Yêu và chờ đợi. Yêu và đau khổ. Người mãi mãi không về. Chưa kịp cầm tay đã thành dĩ vãng. Trong chiêm bao cũng không gặp được người! Buồn suốt một đời phải không Thủy?

                                      

GỬI THỦY  

Như sông một đời chảy mãi
Như năm tháng lạnh lùng trôi
Như sóng tìm nhau vô vọng
Làm sao Thủy găp được người 

Người xa thật rồi Thủy ạ
Mang theo thơ dại ngày nào
Hành trang cho mình nặng quá
"Khúc ru gửi người chiêm bao" 

Giờ còn chút nắng hanh hao
Có đủ ấm lòng thi sĩ
Thủy gọi tên người mộng mị
Cho buồn thấm đẫm chiều nay 

Thương Thủy một thời thơ ngây
Trao người trái tim vô tội
Thủy ơi! Tình yêu nông nổi
Mười năm hay đến bạc đầu? 

Ví dụ mai này gặp nhau
Có giọt lệ nào hóa ngọc
Thủy ơi! Tình ơi! Đừng khóc!
Thôi buồn. Quên người. Được không? 
                      
                       12-2-01
     

More...