THƠ QUAN DƯƠNG

By Phạm Dạ Thủy

  

Sáng nay PDT nhận được một comment đặc biệt của một người bạn đặc biệt- bạn đồng môn đồng hương và "đồng... nghiệp THƠ" người mà nhiều bạn bloggers thân thiết của PDT đã quen biết ở một entry Thơ của anh QUAN DƯƠNG- với một giọng thơ rất riêng "tưng tửng" mà đau đời. Xin chia sẻ cùng bạn bè comment này và  bài thơ viết về BÃO "tưng tửng" của anh.


QUAN DƯƠNG.

11/08 2009 | 08:16


Hoa mến
Hôm trước thầy VHT có gọi phone nói chuyện với mình cả buổi . Có một điều thật tếu lâm đó là thầy đang nói chuyện với mình nhưng lại hỏi mình có phải hồi đó học lớp với Hoa không . Chứng tỏ là mấy tên con trai thầy chẳng còn tí hình dung nào cả . Mình có đưa số phone của Hoa cho thầy và thầy chắc đã gọi cho Hoa rồi phải không ?
Chuyện mưa bão ở nơi mình ở hằng năm cứ vào mùa này là xảy ra. Hồi nhỏ lúc chưa bị cuộc sống đè chẹt cổ không phải lo lắng cái khó khăn sẽ đu tiếp theo mỗi cơn bão chắc Hoa cũng còn nhớ chứ há chỉ chờ bão ngưng là xăn quần dẩm nước . Mình thường lội nước qua nhà Hoa ngồi chồm hổm trên bờ thềm tán dóc . Mới đó mà đã mấy chục năm bão mỗi năm vẫn ghé thăm Ninh Hòa đều đặn không có gì thay đổi chỉ có mấy đứa mình thì không còn đen tóc như xưa.
Bên này nơi mình ở là New Orleans chuyện bão dí vô thành phố rượt mình chạy hoài thét không còn ngán bão nữa . Tuy nhiên mỗi lần nghe bão vô Ninh Hòa mình cũng thấy hơi lo vì đó là nơi mình được sinh ra và lớn lên.
Nói cho cùng nhờ có bão nên nhà thơ mới có " chuyện để làm " đó là "làm thơ " .
Mình cũng có bài thơ viết trong một cơn bão dí trên xa lộ không còn đường chạy dán đại lên đây tặng Hoa . Tuy nhiên nếu Hoa thấy cái topic này dài quá thì Hoa cắt nó xuống cũng được hén .
Chúc bình an đến với mọi người
Quan Dương


BÃO "DÍ"
  

Cơn bão dí chận hai đầu thành phố
Xa lộ bực mình vì bị túm trong bao
như con rít mọc thêm chân những chiếc xe cà nhích
Nắng chui vào người thọt lét xịt mồ hôi

Da thật nhột muốn cười nhưng không nổi
Lý do đang chạy bão vắt giò
Cười không ngán nhưng ngán người ngồi bên cạnh
Tưởng mình đang thả mộng theo bài thơ

Người bên cạnh tóc dài da trắng bóc
Con mắt liếc ngang kèm theo tiếng thở dài
Ở cái xứ chạy bão hoài ớn quá
Khi em thở dài anh cũng thở dài theo

Ui con mắt cái đuôi thời son trẻ
Liếc còn nguyên dưới hai sợi chân mày
Đáy không sâu nhưng hiền như con suối
Khiến một thằng chết đuối bấy lâu nay

Cơn bão dí không còn nơi để nấp
Anh chạy về dĩ vãng dắt em theo
Ở đó lần đầu khi anh gặp
Bão đi ngang đánh hai đứa té nhào

Mồ hôi chảy khắp người nghe thật nhột
Máy lạnh trong xe không dám mở nhiều
Thứ nhất hết xăng thì cũng chết
Thứ hai over heat thì cũng tiêu

Khi em đẹp mồ hôi em cũng đẹp
Nó lăn trên sóng mũi khéo lạ kỳ
Lăn khẽ xuống nhẹ nhàng lên môi đỏ
Nó thật khôn đến đó trở chứng lì

Lái đi đâu ? free way không kẽ hở
Trời đất bao la không có chốn cùn đường
Nếu có phải chạy trời không khỏi nắng
Em đến đây ngồi nghe anh tán sướng hơn

30/10/09
Quan Dương





 

More...

VẼ BÃO

By Phạm Dạ Thủy

 

VẼ BÃO



Màu gió- sự oằn mình vật vã của cây
Sự chia tay đớn đau của chiếc lá lìa cành
Sự hãi hùng tuyệt vọng của những chú chim non
vừa bị bàn tay vô hình ném ra khỏi tổ
Sự phiêu du của nghìn nghìn tấm tôn bứt khỏi mái nhà
đầy thương tích

Màu mưa- những giọt nước rơi bạo liệt
Ướt át lạnh lẽo và tê tái buồn

Màu lũ- cuộn xoáy dâng
Vội vã gấp rút
Hung hãn về biển
Cuồng nộ cùng sóng
Nhấn...
Chìm...
Chết chóc
Tang thương

Lọt thõm giữa bộn bề lo toan
Lóng ngóng pha màu của nỗi lo
Màu của nỗi lo?
Màu của nỗi lo?

Không vẽ được
Quá sức một trái tim đau
Quá sức đôi bàn tay cóng
Bài thơ đành nửa chừng kết thúc
Nhìn trời nhìn gió nhìn mưa...
Chờ ngày mai
Nắng...

Viết trong ngày bão số 11( 2-3/11/09)

More...

LỜI CÁM ƠN 20-10

By Phạm Dạ Thủy

 

    Sáng sớm 20-10 PDT nhận được IM LẶNG & NGHE. Mở đầu một ngày bằng một niềm vui với sự "hội tụ" khá đầy đủ những khuôn mặt nữ thân thương của cộng đồng vnweblogs.. PDT đã gửi ngay tin nhắn cám ơn anh Phan Chí Thắng và Nguyễn Quang Vinh về món quà 20-10 thật ý nghĩa từ ý tưởng đẹp và tình cảm đáng trân quý của các anh càng ý nghĩa hơn khi nhận được món quà quý này ngay sáng 20-10
   
Đọc thơ văn của "phe mình" của giới mình PDT thấy tự hào lắm lắm. Gần gũi làm sao những ánh mắt nụ cười của các bạn trên trang ảnh hội tụ những giãi bày chia sẻ trên trang viết..Dường như mọi người đều IM LẶNG & NGHE trước trang sách mở nghe trái tim đồng cảm thương yêu đang đập rộn ràng. Một lần nũa PDT xin chân thành cám ơn.
   
Trong ngày này PDT cũng nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng qua điện thoại và qua comments trên blogs. Xin cám ơn tất cả bạn bè cám ơn các con TQC TVC LKN. đặc biệt cám ơn anh  Phạm Thái Bá Tâm em Nguyễn Minh Quang em Ngô Minh Sơn em Nguyễn Thái Thanh em Trịnh Viết Chinh em Lê Thy...

    Một niềm vui khác PDT muốn được chia sẻ là cuộc gặp gỡ bất ngờ với nhà thơ Nguyễn thị Ánh Huỳnh nhà thơ Trần Kim Anh tại nhà sáng tác Nha Trang hôm 19-10. Cuộc gặp rất ngắn nhưng để lại nhiều tình cảm trong lòng mỗi người. Cái nắm tay thật chặt khi chia tay lặp lại nhiều lần người đi không muốn đi người ở lại không nỡ rời. Ôi trân quý làm sao tình bạn văn chương tình bạn blog... Xin gửi đến Ánh Huỳnh và Kim Anh những dòng tâm sự này và một vài hình ảnh ngày hôm qua.









Với nhà thơ Nguyễn thị Ánh Huỳnh


Với nhà thơTrần Kim Anh


Vói Ánh Huỳnh và Kim Anh

More...

NGỤ CƯ

By Phạm Dạ Thủy

NGỤ CƯ
           Viết tặng một người bạn

Ngụ cư
Quán trọ
Lỉnh kỉnh mớ buồn mớ vui mớ thơ mớ đời
Gia tài là gió

Gió cuốn
Hoa hồng về đất
Nhan sắc về trời
Tình yêu về cõi
Quán trọ trống trơ...

Gió hát
Ngày hồi sinh
Những hơn thua chìm khuất
Những hờn ghen đố kỵ héo tàn
Mùa yêu thương màu mỡ

Gió mơn man
Rùng mình nhớ
Mùa xuân đã qua
Ngày xanh đã xa

Nán lại cuộc trần để trả nợ đời
Ngụ cư
Quán trọ
Lấm lem bụi bặm
Rối bời...
Chờ ngày Ta thoát Ta!








More...

TIA CHỚP

By Phạm Dạ Thủy

 

TIA CHỚP



Bất ngờ một tia chớp
Rạch ngang đời bình yên
Thế là xôn xao gió
Lật tháng ngày lênh đênh

Người về từ thơ dại
Lặp lại lời trăm năm
Ngỡ ngàng em mắt ướt
Trái tim nhói đau thầm

Bên kia là xuân sớm
Hoàng tử và Lọ lem
Bên này là thu muộn
Chỉ có người và em

Chỉ có người và em
Nâng niu ngày úa lá
Nhốt tuổi buồn vội vã
Nhấp men chiều đắng môi

Tia chớp rạch ngang đời
Bình yên rời nhân thế
những-điều-có-thể...
Bay ngược chiều gió. Xa!

















More...

EM LÀ HOA

By Phạm Dạ Thủy

 

Vũ khúc Nhạc rừng khuya


Hơn bốn mươi năm chiều dài thời gian hơn nửa đời người tình cờ PDT may mắn "gặp" được hai người Thầy cũ từ nửa vòng bên kia trái đất qua điện thoại qua ảnh và rồi qua email. Bao nhiêu kỷ niệm được lật lên để nhớ bao nhiêu thương mến ùa về... và PDT đã viết một mạch bằng cảm xúc thật của mình với những lời rất CHÂN và MỘC không "tỉa tót" không gọt giũa. Cứ thế con chữ tuôn ra từ một góc khuất sâu kín của tâm hồn không ghìm lại được và PDT gọi đó là THƠ để nhờ THƠ cõng chữ gửi đến các bạn chia sẻ cùng PDT.
"Cuộc gặp" thú vị này là niềm hạnh phúc vô bờ làm tươi lại những tháng ngày bóng xế của Phạm thị Hoa cô học trò nhỏ trong những tháng năm hoa mộng ngày nào .

PDT xin thành thật cám ơn các bạn đã ghé thăm và đọc bài thơ này với sự đồng cảm sẻ chia trong tình bè bạn.
 

EM LÀ HOA
Kính tặng Thầy Trần Chu Đức và Thầy Văn Hùng Thận


Vũ khúc Trăng Mường Luông




Dạ thưa thầy
Em con bé Hoa ngày xưa đây ạ
Con bé mồ côi cha con nhà nghèo một thời nón tơi áo vá
Con bé gầy nhom nhỏ xíu ngồi bàn đầu suốt thời đi học
Con bé lúc nào cũng nhõng nhẽo với thầy làm oai với bạn
Một cây văn nghệ của trường một giọng văn lạ của lớp một góc buồn ẩn khuất đâu đó của cuộc đời...

Hơn bốn mươi năm thầy trò gặp lại
Thật mà ảo ảo mà thật như đời
Những con chữ cựa quậy
Những tấm ảnh in hình những khuôn-mặt-đầy-tuổi thân thương
Và giọng nói ngọt ngào vọng từ quá khứ
Kỷ niệm bật dậy cười rồi khóc khóc rồi cười
Xôn xao nhớ
Xôn xao xôn xao...
Bên trái lồng ngực dường như ấm hơn
Máu dường như đỏ hơn
Và lòng thì chùng xuống

Xới tung những ngày tháng cũ
Lớp bụi thời gian không làm phai kỷ niệm
không xóa dấu yêu thương
không xanh rêu ký ức

Hiện rõ tiếng giảng bài của thầy tiếng nói cười của bạn
Hiện rõ bữa cơm nghèo vội vã để kịp giờ chạy bộ đến trường
Hiện rõ chiếc áo dài với hai miếng vá khuỷu tay vẫn trắng tinh khôi và hồn nhiên con gái
Hiện rõ hàng cây trứng cá trĩu trái sau dãy phòng học quen thuộc
nơi dựng xe đạp của học trò suốt thời trường còn nghèo khó
nơi em đã từng bị thằng bạn ốm tong xô ngã từ cửa sổ phòng học
rồi nằm luôn không chịu vào lớp chỉ để nhỏng nhẽo với thầy
Hiện rõ...

Ôi chao là nhớ...
Ôi chao là thương...
Thầy ơi!

Đã xa lắm rồi
Biết làm sao được
Thời gian nghiệt ngã chẳng nương tay với ai
Cuộc đời nghiệt ngã chẳng yêu chiều ước muốn của ai...
Đã xa
Đã xa...
Làm sao được trở về thơ ấu
Thèm một ngày thôi được làm con bé Hoa gầy nhom tội nghiệp ngày nào
Thèm bữa cơm chỉ duy nhất món mắm suông ăn vội vã để chạy vui đến lớp
Thèm thầy là thầy bạn là bạn của thời còn xanh tóc- dù chỉ một ngày thôi

Thầy ơi! Thơ ấu mù tăm
Hoa đến lúc phải tàn
Trên đường đời thầy đã về đến gần chặng cuối
Em bây giờ bên kia dốc tuổi
Ôm nỗi nhớ tinh khôi
Dỗ lòng bình yên...
Bình yên
Và tự nhủ đấy là hạnh phúc.
9-09








More...

THƠ CỦA BẠN

By Phạm Dạ Thủy

 

PDT xin giới thiệu một chùm thơ của Quan Dương một nhà thơ khá quen thuộc ở hải ngoại. Quan Dương tên thât là Dương Công Quan - bạn học cùng lớp của PDT thời phổ thông người gốc Ninh Hòa Khánh Hòa hiện định cư ở bang Louisiana Hoa Kỳ.


 
Dương Công Quan
Bút danh: Quan Dương 
Người xóm Cây Thị
Cựu học sinh Trung học Trần Bình Trọng Ninh Hòa  niên khóa 1962-1969. 
Làm Thơ viềt Văn từ năm 1995.
Có bài góp trên Văn Văn Tuyển Văn Học  và hầu hết các tạp chí ở hải ngoại.

Tác phẩm đã in:


Ngậm Ngùi
- Thơ 1996
Ruột Đau Chín Khúc - Thơ 1998

Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao -Thơ Truyện 2002

Hiện sinh sống tại Louisiana Hoa Kỳ.



Thấm đòn cháu ngoại 


Kể từ ngày ông ngoại có Sa Sa
Ra thăm vườn thấy hoa nào cũng nụ
Nhìn lên trời đã không còn mây trắng
Và bầu trời xanh ơi là xanh

Ông ngoại nhìn bà ngoại thấy đẹp hơn
Ngọt sớt gọi em yêu không ngượng
Những sợi bạc theo thời gian lốm đốm
Ông ngoại nhìn óng ánh giống kim cương

Sa Sa chào đời trong nhà hết chiến tranh
Chén đĩa nồi niêu không còn than đau nữa
Chiếc cùm kẹp ngoại bọc nhung êm ái
Mấy chục năm cũng đã hết rêm mình

Ông ngoại bỗng hiền giống như con chiên
Bà ngoại cũng trở thành ma sơ nhân ái
Đôi lúc thấy cửa nhà im ắng quá
Nhớ chén đĩa hồi nào thỉnh thoảng chạm nhau

Sa Sa  là chiếc võng đung đưa ru
Ru đời ngoại giữa tuổi già êm ả
Con lốc nặng cũng thành cơn gió nhẹ
Lướt trong hồn ngoại trẻ lại nhiều năm

Hôm Sa Sa cười như mếu với chiếc răng
Chiếc răng cả gan mọc không thèm xin phép
Ngoại nhấp nhỏm như chân quên mang dép
Ra sau vườn đạp phải một cành gai

Không hổ danh cháu của ngoại thiệt oai
Vừa mếu đó lại cười ngay sau đó
Làm ngoại hụt hơi biến thành trẻ nhỏ
Ngọng nghịu như lúc mới tập tỏ tình

Nhớ lại thời còn trẻ chạy tìm tiên
Tìm không gặp ngỡ tiên là huyền thoại
Đâu biết được khi trở thành ông ngoại
Tự nhiên tiên xuất hiện ở trong nhà

QUAN DƯƠNG

Lại là ngày sinh nhật


Không thể buộc thời gian dừng lại
Nên ta đành thả tuổi trôi đi
Ngày sinh nhật ta không muốn nhắc
Sợ mốt mai miệng lỗ đã gần kề

Nhưng em lại vô tình theo mừng tuổi
Ngoài mặt vui ta nhột nhạt trong lòng
Cảm thấy giận thời gian chơi quá đểu
Đợi ta già rồi quất ngựa truy phong

Ta cũng giận trái tim này lộn xộn
Đạp lung tung giữa lồng ngực phẳng lì
Nhánh tóc ấy trên đầu ai mặc kệ
Hà cớ gì tự thắt cột thành dây

Ngày sinh nhật hồn ta bèn say rượu
Trái tim bầm vì trúng chưởng yêu đương
Hai con mắt chìm sâu trong đáy ngực
Ngạc nhiên nhìn đăm đắm thấy mà thương

Chạy không khỏi phải già thêm một tuổi
Em mừng ta có lẽ chắc hơi thừa
Chuyện hôm nay... Ngày mai thành ký ức
Em có còn gõ cửa trái tim xưa?
QUAN DƯƠNG

Ví Dụ Thôi

Ví dụ thôi con dao là nỗi nhớ
Em đâm luồn một nhát để xem chơi
Rồi sẽ thấy trúng tim ai cho biết
Có một thằng ngã gục chính là tôi

Ví dụ thôi lon bia là nỗi quên
Em thử đổ tràn lan vào dĩ vãng
Rồi sẽ thấy thằng nào lạng quạng
Uống uống hoài... Không cạn buổi mộng du

Ví dụ thôi điếu thuốc là nỗi đợi
Đến luân hồi mới nói chuyện trăm năm
Em sẽ thấy có thằng không nói
Đốt hối hả cuộc đời cho kịp chuyến qua sông

Có mái tóc chẻ ngôi đường biên giới
Phân rạch ròi một nửa : tôi và em
Có hệ lụy có oan khiên đủ thứ
Có đất trời quên hết chuyện chung quanh

Có trái tim tôi hững hờ em nhặt
Trôi lang thang thơ mượn cõi trá hình
Trút thân thể chứa bao điều nhiệm tích
Còn cái xác này toang hoác một vết thương

QUAN DƯƠNG

Nguồn
www.ninh-hoa.com
   

More...

DƯỜNG NHƯ

By Phạm Dạ Thủy

 

DƯỜNG NHƯ...


Dường như màn đêm buông xuống giữa ban ngày
Trái đất không còn người trú ngụ
Còn lại mình ta ôm bóng ngày rêu phủ
Thèm được nói cùng ai thèm ai nói với mình


Tiếng người chợt rơi vào hư không
Cô độc quá trong trùng trùng quá khứ
Quá khứ muôn màu không làm sao với tới
Ta-đầy-ta lạc lõng giữa
ta-đầy


Bỗng thèm chạm vào một áng mây bay
một nhúm gió
một vốc mưa
một chút vàng của nắng...
Ôi thinh lặng đến tận cùng thinh lặng
Cả gió mây mưa nắng cũng đi rồi!


Dường như ta đã rời bỏ cuộc người
Và quỵ gối trên cánh tình hoang hoải
Thành tâm đọc những lời kinh sám hối
Mặc bóng đêm chiến thắng hả hê say


Rồi một ngày hồn chợt khói mây
Rồi một ngày tuổi không còn tuổi
Rồi một ngày mênh mông cát bụi
Rồi một ngày bóng tối thăng hoa
Và ta không còn ta
Mà đời vẫn hát...


Ôi ngớ ngẩn những dường như bỏng rát
Những dường như làm thất lạc ta rồi !





More...

RU

By Phạm Dạ Thủy

 

RU

          

Ru ai lời ru ấy
Những mặn nồng đã xa
Nhức môi thề. Dĩ vãng...
Nỗi nhớ lừng khừng qua


Heo hút con đường cũ
Biết tìm xưa nơi nào
Tay đã rời tay. Lạnh
Hoa vẫn là hoa sao?


Rơi về đâu từng cánh
Hương rã rời- hương phai
Đọng trong từng con chữ
Chút thơm thầm cùng ai...


Sông một bờ huyễn hoặc
Chân hụt phía ngày tàn
Níu mưa mùa vắng gió
Xin thuyền về bình an
 

         

More...

THƠ MÙA VU LAN

By Phạm Dạ Thủy

 
     
PDT mồ côi cha lúc lên 5. Mẹ thành góa phụ năm ba mươi tuổi ở vậy nuôi con thêm 28 năm sau bằng đủ mọi cơ cực thiếu thốn! Năm 1981 mẹ mất sau một cơn bạo bệnh ở tuổi 58.

     Từ năm 1975 đến 1981 giai đoạn giao thời giữa hai chế độ cuộc sống người dân vô cùng khốn khó. Mẹ thèm một bữa cơm trắng không độn ngô khoai mà nào có được! Hàng tháng lương giáo viên của PDT ba cọc ba đồng cơm độn sắn khô cao lương... mẹ nuốt không trôi hôm nào mua gạo tiêu chuẩn được độn mì sợi cả nhà vui hỉ hả. Cái khó là cái khó chung nhưng thương mẹ đau ốm thường xuyên vẫn phải quảy quang gánh về chợ kiếm thêm cá mắm cho cả nhà cải thiện.

     Về sau cuộc sống khá hơn cái khá chung của đất nước thì mẹ không còn! Bài thơ này PDT viết trong mùa Vu Lan năm 2001 hai mươi năm sau khi mẹ đi xa. Quá muộn màng để bật ra được thành thơ những điều dồn nén đông cứng bao nhiêu năm dành cho mẹ.

     Bài thơ như nén tâm nhang thắp cho mẹ trong mỗi mùa báo hiếu. Ở nơi nào đó trên trời chắc mẹ hiểu lòng con. Con yêu và nhớ mẹ biết dường nào. Mẹ ơi!


NHỚ MẸ

  




Xếp ngăn tủ áo quần của mẹ
Con bỗng trào nước mắt nhớ thương
Có chiếc áo màu xưa vẫn thế
Hai mươi năm còn phảng phất mùi quen


Cầm chiếc áo lòng con se thắt
Chiếc áo mẹ dành mặc những ngày xuân
Ấp trên ngực con còn nghe hơi ấm
Ngỡ bên con vẫn còn mẹ thật gần


Hình dung mẹ tháng ngày tần tảo
Liêu xiêu quang gánh trĩu vai gầy
Mẹ nặng lòng nỗi lo cơm áo
Nỗi buồn góa phụ con nào hay !


Con tươi xanh như hoa như cỏ
Lớn lên trong tình mẹ thật tròn
Dẫu nghèo khó mẹ không lời than thở
Mẹ vui cùng niềm vui của con


Mẹ chưa có một ngày nhàn hạ
Cơm độn khoai nuốt nghẹn mẹ quen rồi
Giờ gạo trắng cơm thơm mẹ không còn nữa
Mâm cao cỗ đầy đâu còn mẹ mà vui !
PDT

Rút trong tập thơ Bóng lá - NXB VĂN HỌC - 2001

More...