ĐÊM KHÔNG PHẢI LÀ ĐÊM

By Phạm Dạ Thủy

 

ĐÊM KHÔNG PHẢI LÀ ĐÊM


Ngỡ đêm không phải là đêm
Biển thức rủ mình trắng mắt
Ngỡ đêm không phải là đêm
Sáng một mặt trời rất thực


Trái tim reo ngàn nốt nhạc
Thong thả bật vài mầm xuân
Những dự cảm buồn tuột dốc
Rồi phai tan trong u trầm


Ngộ ra một trang đời mới
Mặc đêm mặc ngày trắng đen
Khổ đau dường như đã tận
Ta giờ ngọn lửa đang nhen


Và đêm không phải là đêm
Và ta không là ta cũ
Vết thương đã thành quá khứ
Nỗi buồn rơi vào mênh mông



 

More...

TIỀN GIANG ƠI!

By Phạm Dạ Thủy

MỘT THOÁNG TIỀN GIANG
         Thương yêu tặng bạn bè văn nghệ Tiền Giang

Từ phải:
Trên: Mạnh Bình Tri Nha Đậu Viết Hương Minh Đức Lê Lầu  Phạm Huy Ngữ
Dưới: Thu Thủy Thục Như. Ngọc Điệp. PDT Kẹo Võ Tấn Cường


Tiền Giang một thoáng
tình ăm ắp đầy
Sông Tiền chưa gió
mà lòng ngất ngây


Chưa ở đã đi
nghe bàn tay khóc
Câu thơ rụng xuống
rượu nồng quên cay



Ta về
sầu riêng mọc trong hồn nhỏ
Mắc nợ Tiền Giang
bao lời chưa ngỏ


Đêm Sài Gòn nhớ
Tiền Giang ngậm ngùi
Mắt ngân ngấn nước
lật tìm chiều vui


Đành thôi Tiền Giang
hẹn ngày trở lại
Cõng gió cõng trăng
cùng bạn qua rằm


Một thoáng sum vầy
nhớ nhau mãi mãi
Ta về
thức với tiếng cười Tiền Giang

More...

ĐÊM QUA TA MƠ ...

By Phạm Dạ Thủy

 

ĐÊM QUA...



Đêm qua ta thấy mình qua đời
Lũ học trò dấu yêu ngơ ngác
Trang giáo án những con chữ dắt nhau đi lạc
Những điểm mười đứng khóc
Nước mắt màu mực đỏ
Ngả nghiêng con số buồn


Đêm qua ta thấy mình qua đời
Không thấy người đưa tiễn
Chỉ có thơ và hoa
Và dòng sông quê lặng lẽ
Dịu dàng cùng ta xuôi...


Không có tiếng người
Màu đêm trong mắt
Cuối hạ rồi mùa yêu thất bát
Ta về
Thu sang...


Thôi thì
Cũng qua một kiếp người
Chìm
Và nổi
Yêu
Và chết

Và hết


Thôi thì
Ta qua đời
Để bước vào một đời khác
Như là hồi sinh.















More...

MỘT NGÀY CHỦ NHẬT TƯNG BỪNG

By Phạm Dạ Thủy

 HÌNH ẢNH NGÀY CHỦ NHẬT VUI CÙNG HỌC SINH CŨ TẠI DỐC LẾT- NINH HÒA   
  
  H
ằng năm PDT và đồng nghiệp đặc biệt (ông xã Trần văn Hiến) được nhiều lớp học sinh cũ trước 1975 mời dự họp lớp. Dưới đây là một số hình ảnh cuộc họp lớp của học sinh khối 9 năm học 1972-1973 vào hôm qua 26-7-09. Đây là khối lớp "chuyên cần bền bỉ" tổ chức gặp mặt liên tục 11 năm nay với số lượng học sinh dâu rể đoàn kết đông vui và tưng bừng nhất.
Ảnh cô giáo Hoa ( PDT) năm 1972










Ảnh cô giáo Hoa (PDT) 37 năm sau (26-7-2009) trong buổi họp lớp học sinh khối 9 năm học 1972-1973



 PDT hôm nay với một nữ đồng nghiệp cũ

More...

THƠ CỦA NGƯỜI TRONG KÝ ỨC XANH

By Phạm Dạ Thủy



DẠ KHÚC

Nhỏ giọt nước mắt dỗ lòng
Hồn đậu trên ngọn đèn đỏ
Mở mắt dõi tám hướng cô đơn
Mơ một miền toàn thi sĩ...

Hai bàn tay lạnh buốt
Ôm người tình tưởng nửa đêm
Gọi tên một nghìn lần
Dạ Thủy!
PQX- 1967

TỰ KHÚC

Thân quế hoa vông hồn từ thạch
Cõi người cõi tạm cõi trăm năm
Hạ đến quạt nồng đông về đốt lửa
Thu nhặt lá vàng xuân hát xa xăm
Một chiếc thuyền con ngược giòng thiên mệnh
Vui vỡ nỗi đời buồn động nhân gian 
PQX-1967


THỤC NỮ

Đâm đau hồn chim nhỏ
Sao tên còn chưa rơi
Đâm đau hồn lá cỏ
Sao đá tạ ơn đời

Người như hoa mùa mộng
Nở chín tầng hư không
Người như chân trời mỏng
Phơi áo ngoài hư không

Người ơi người lồng lộng!
PQX- 1968

XỬ NỮ

Con gái chi mà như trời mưa
Mưa rồi cao vút như nắng trưa
Mấy sợi tơ trời mấy cầu vồng mỏng
Con gái chi mà hiếm đến lưa thưa!
PQX-1968














05/16 2007 Posted to BÀI CỦA BẠN

More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

THƯ 21



21/

30/9/1968

Thủy

Hôm qua anh vừa gửi em một thư. Thư viết ở Gia Định anh mang sang Sài Gòn gửi để luôn tiện anh tạt về nhà lục vài cuốn sách đọc đỡ buồn. Bây giờ là mùa mưa nên chẳng có ngày nào là Sài Gòn nắng trọn. Gửi thư cho em xong về được nửa đường thì bị mưa anh tạt vào Casino xem một phim bắn nhau lúc trở ra trời vẫn còn mưa. Đầu trần anh long đong trên chiếc xe hai bánh về đến nhà người ướt lướt thướt tắm xong thấy bải hoải làm như xương cốt sắp mục đến nơi chỉ muốn nằm. Nằm chỉ có nằm là khoái. Anh nằm trùm chăn kín người đốt một điếu thuốc nghe mưa rơi mơ mộng một chút thì ngủ.

Trong giấc ngủ buổi chiều lười biếng và lý thú anh mơ thấy mình đến Nha Trang. Nhưng mà Nha Trang sao lạ quá có cả con đường Nguyễn Gia Thiều Hà Nội. Cầu Đá Hải học viện tìm hoài không thấy mà biển ở đâu cũng không thấy. Gặp một người hỏi Dạ Thủy ở đâu. Cười cười chỉ lại phía sau. Đó Dạ Thủy đó. À dòng sông đêm. Nhưng con sông này là sông Mương mán. Không phải Nha Trang mà là Phan Thiết. Bên này là phi trường bên kia là tiểu khu Bình Lâm. Ngược về Sài Gòn ngang thì ra biển dọc thì Rạng ông Địa lầu ông Hoàng và Mũi Né. Hồn bồng bềnh hồn du lịch hồn giang hồ vặt và trộn lẫn các nơi vào nhau. Không phải Nha Trang vì không tìm thấy căn nhà gần biển có khoảng sân trải sỏi trắng của những năm 1959 - 1960 còn trong ký ức. Không Nha Trang thì Phan Thiết vậy. Phan Thiết có Diệu Linh - Ni cô Diệu Linh 1961. Gia Long. 1963 Văn khoa và 1964 sang Đức học Kinh tế học. Hồn bồng bềnh quả bóng cao vút bồng bềnh và hân hoan. Mộng kéo lê thê ảo giác chập chùng. Đá xám cỏ xanh núi cao sông dài và mây trời trắng. Đà Lạt Cần Thơ Huế Quảng Trị Ban Mê Thuột Pleiku Kon tum Quy Nhơn... Mang mang tất cả mang mang như ảo giác. Mộng này là mộng mơ hay mộng mị? Dạ Thủy ở đâu? Chỉ ngược lại đằng sau. À dòng sông Mương mán. Con sông chia đôi thành phố bên này là thân thế bên kia là nỗi đời. Thành phố hiền con sông buồn. Những kè đá bãi vàng đồi cát. Ở đó có lần tôi đã đập một tên cảnh sát bằng khóa xe đạp rồi chạy trối chết ra bãi ngồi vốc cát bóp bóp trong lòng bàn tay rồi cười một mình. Ở đó tôi đã yêu ni cô và viết những bài tự khúc đầu đời. Ở đó tôi đã ngồi nhìn những chiếc thuyền câu đêm mà mơ đến lão già trong phim ngư ông và biển cả. 1 + 1 = 1. Hồn bồng bềnh trong mơ bồng bềnh thấy mình đứng trên cầu bắc ngang con sông Mương mán thành cầu sơn trắng tôi đứng đó tựa mình vào thành cầu đầu đội mũ cổ đeo chuông đọc một bài thơ tự do dài gửi cho nhân loại. Chung quanh là bạn bè reo hò đòi được sống. Tiếng nguyền rủa tiếng hoan hô. Bài thơ hết nhìn chung quanh nhận diện bạn bè lần cuối rồi ném mình xuống dòng sông. Nước lạnh buốt nước chảy hững hờ sóng ngầm nước chảy nhẹ. Gửi lại những người thân yêu ý nghĩ cuối cùng rồi chìm xuống chìm sâu xuống. Ngập tràn và thoải mái. Mơ hồ nghe có ai gọi đến tên mình. X. ơi!

Giấc mơ thật kỳ diệu. Thức dậy một cánh tay vẫn còn tê điếng. Trời lại mưa một cánh cửa sổ không đóng gió lùa vào lay nhẹ chiếc màn. Trở mình nằm ngay lại cố nhớ xem mình đang ở trong khoảng thời gian nào của một ngày. Dưới nhà có tiếng cười lanh chao của mấy cô nhỏ. Chắc là đang xem TV. Như vậy bây giờ là buổi tối nhưng không biết mấy giờ. Giấc mơ vẫn còn quấn quýt mơn nhẹ êm êm. Hồn vẫn còn bồng bềnh. Tôi bồng bềnh trong bình yên và lười biếng.

Buồn cười phải không Thủy? Giấc mơ đẹp không chờ mà đến. Anh ngồi dậy đốt một điếu thuốc đặt một đĩa nhựa trên Phono rồi lại chui vào màn. Giọt mưa trên lá của Phạm Duy thiết tha và than thở. Giấc mơ vẫn còn vướng mang mang... anh nằm cố nhớ lại những nơi anh đã đến đã đi qua cùng những khuôn mặt bạn bè tưởng chừng như quên hẳn. Đã lâu lắm rồi mới gặp được một giấc mơ kỳ thú. Anh yêu cái mơ hồ của giấc mơ. Không hình không bóng không ảo tưởng không thực tế mỗi thứ một chút làm thành nỗi mênh mang. Anh sống lững lờ giữa mộng và thực bồng bềnh và thoải mái. Trong lúc mơ anh hiền lành như con cừu hạnh phúc như cỏ cây thương đời như chim chóc. Anh nghĩ đến Lão Trang và muốn mình hóa bướm. Nhưng trước khi hóa bướm anh phải viết cho em.

Giấc mơ thật tuyệt. Suốt ngày nay anh sống mênh mông và bâng khuâng. Buổi sáng chờ dậy làm vài công việc quen thuộc đốt lên một điếu thuốc chào mừng một ngày rồi khoác áo đi uống cà phê. Ngồi trong quán trước ly cà phê đặc để nhìn mọi người. Áo dài áo ngắn áo trắng áo hồng. Sài Gòn bây giờ không có giai nhân. Anh nghĩ vẩn vơ. Không biết Dạ Thủy có giống một trong đám này không nhỉ? Chắc là không giống. Con gái ở phố quận thường hiền lành vô tội. Anh nghĩ tới một ngày nào đó thấy em ở Sài Gòn em gội đầu bằng bồ kết mặc áo lụa mỡ gà đi giữa nắng chiều để anh không biết nắng là em hay em là nắng. Sài Gòn bây giờ hỗn tạp quá chả ai chịu dạy dỗ nên con nít cũng biết mặc robe giấy và nhảy đầm. Sài Gòn xe Nhật và quần áo Mỹ. Sài gòn đang vươn lên như một đứa quê mùa học đòi làm dáng. Nhức mắt mỗi lần nhìn thấy Sài Gòn sống vội anh muốn thấy một tâm hồn bình yên giữa nỗi đời rối loạn. Anh mệt mỏi nếu sau này hết đánh nhau anh sẽ tìm về một vùng quê nào đó sống bình lặng và mang mang.

Một ngày mơ mộng và hạnh phúc bình dị. Xin cám ơn một buổi chiều trời mưa cám ơn giường chiếu và giấc ngủ cám ơn Dạ Thủy đã cho anh gửi thư cám ơn con tem dán cứng trên phong bì cám ơn giấy mực. Xin cám ơn cô bán tem ở bưu điện cám ơn chiếc xe hai bánh. Xin cám ơn tất cả cám ơn cám ơn đời đã cho tôi sống mang mang.

Ngày mai anh sẽ đọc lại Nam Hoa Kinh của Trang tử. Bây giờ ý anh nghèo nàn quá. Phải chi lúc này anh nhận được thư em.

Anh.

More...

ÁC MỘNG

By Phạm Dạ Thủy

 ÁC MỘNG



Ta đi như kẻ mộng du như người khất thực
Theo một người đích thưc người dưng
Về ngôi nhà không phải nhà mình

Không có tín hiệu dữ
Trời không mây đen
Ngày không nắng quái
Dòng sông sóng gợn rất hiền
Gió rót vào tai lời khuyến dụ dịu dàng
Thơm như tình yêu ngọt như trái cấm
Ta tin có miền đất hứa
Như tin có thực chân trời

Theo người ngự trên đầu cơn lốc
Niềm tin bật gốc
Tung ta lên mây
Ném ta xuống vực
Trần trụi một thân xác bầm dập
Cạm bẫy giăng quanh
Cất giọng gọi người
Âm thanh thắt nút cổ họng
Đảo mắt tìm người
Dày dặc khói sương

Không còn ai
Không còn gì nữa
Đêm và đêm và đêm...
Ôm thương tích thành người vô cảm
Quờ quạng lối về

Gia tài ta
Một trái tim đau một mảnh hồn điên hai bàn tay trắng
Và chiếc bóng
Trốn đâu rồi hỡi chiếc bóng lơ ngơ? 

(Rút trong tập Hoa mùa đông NXB Hội Nhà văn 2005)

More...

CÒN PHÚT NÀY XIN ĐỐT CHÁY NHAU ĐI

By Phạm Dạ Thủy

 

LỜI XIN
      
          Tặng Tuyết Thạch




Ngày mai

Rồi sẽ xa biết phương nào tìm kiếm


Còn bên nhau xin chút dịu dàng


Một lần thôi chia nửa mùa xanh

Chờ ngày trái chín

Rồi sẽ xa năm năm mười năm... 

Biết có còn gặp lại nhau chăng !


Ngọn gió sẽ là ngọn gió khác

Biển sẽ xanh màu xanh khác

Biền biệt anh

Biền biệt em


Còn bên nhau xin chút ngọt ngào


Thôi đừng buồn

Đừng buồn đôi mắt

Hãy nhìn nhau ghi nhớ phút giây này

Hãy nhìn nhau thêm nữa một lần say


Ngày mai

Rồi sẽ xa biết phương nào ngóng đợi

Còn phút này xin đốt cháy nhau đi !


          

More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

                    


THƯ
18 19 &20 

 

18/

 Sài Gòn 3/9/1968

Thủy ơi!

Hôm qua anh vừa gửi em một thư thư viết và gửi vội nên anh cũng không nhớ trong đó anh đã viết cho em những gì. Chắc cũng lảm nhảm và không có gì quan trọng. Tính anh vẫn thế đó. Hời hợt nhiệt thành và mau hối. Anh X hư lắm anh X chẳng ra gì! Em có quyền nói thế.

Hôm qua Sài Gòn mưa tối nay Sài Gòn cũng mưa. Mưa thì thật buồn. Bây giờ em đang làm gì đó hở Thủy? Gần chín giờ tối rồi sửa soạn mắc màn đi ngủ chưa hở em? Quận lỵ buổi tối chắc cũng buồn. Bây giờ em đang làm gì hở Thủy? Đọc sách nghe nhạc hay mơ mộng? Ở Ninh Hòa buổi tối có mấy ông tàu bán mì và hủ tiếu dạo vừa đẩy xe vừa gõ hai thanh tre vào nhau lóc cóc không hở em?

Trời mưa buồn quá! Lúc nãy anh vừa đọc lại thư em đọc đoạn em than chỉ thiếu có nửa điểm là đỗ bình anh thấy buồn cười. Chỉ cần thêm nửa điểm vạn vật nữa là bình rồi phải không cô nhỏ? Nhưng đừng ức làm vua một làng vẫn hơn làm người thứ hai của một nước mà hơn nữa em có định sang năm em xin đi du học không mà muốn đỗ thật cao. Con gái mà học cao đỗ cao thì cô đơn lắm vừa vừa thôi con trai mới dám đến gần. Lớp em đỗ có 9 cô 3 cậu thì hơi yếu đó. Ở Sài Gòn anh biết có nhiều lớp đỗ 40% cũng là thường.

Em định thi vào sư phạm làm chi vậy hở Thủy? Muốn làm cô giáo hở em? Thôi bỏ ý nghĩ đó đi làm nghề giáo dễ nản lắm. Hình ảnh cô giáo đối với con gái cũng giống như hình ảnh người hùng đối với con trai ở ngoài nhìn thì thấy thật đẹp nhưng vào trong rồi mới thấy hối. Mẹ em và mấy ông giáo không cho em đi là phải. Nếu anh có quyền anh cũng không để em đi. Học thêm một năm nữa lên đại học chẳng lẽ không có phân khoa nào vừa ý cho em chọn sao. Hoặc giả sang năm nếu không học thêm nữa phải lấy chồng thì nên để cái tài đó mà dạy con. Dạy con cũng khó dạy con nên người đoạn trường lắm nghe Thủy.

Nói đến chuyện nuôi con anh lại nghĩ đến bà cụ và thương bà vô cùng. Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. Cúc cung một đời cho hết một đời rồi chẳng lấy lại được chút gì. Gạt chiến tranh ra ngoài ngày con còn nhỏ sợ con đau yếu con lớn một chút sợ con hư hỏng đến khi con khôn lớn lại thấy nó chẳng phải của mình. Gặp tên bạt mạng nó giang hồ biền biệt gặp thằng chân chỉ hạt bột thì nó lại lấy vợ sớm. Đằng nào cũng mất con thật cứ như dã tràng xe cát.

More...

TA ĐI ĐỂ LẠI TRỞ VỀ

By Phạm Dạ Thủy

TA ĐI... 




Đi dọc
đi ngang
đi lang thang
đi vô định


Ta đi...
để thấy đời chuyển động
để thấy ngày mới lên
để thấy thơ mọc cánh


Cuối cùng
chỉ thấy mình đứng yên
cũ đi
già thêm
đơn độc


Ta đi
để lại trở về nơi xuất phát
Hít mùi hương quen
Trên bậc thềm nhà
nhâm nhi
từng giọt thơ cũ


Nhoà dưới trăng loang
một bóng trăng
một bóng mình




More...