TRẢ TRỜI XANH TIẾNG CHIM VÉO VON

By Phạm Dạ Thủy

 

LỜI CHIẾC LỒNG CHIM





Trả trời xanh tiếng chim véo von

Trả nắng mai đôi cánh ngoan mềm

Trả vòm lá tiếng gù gọi bạn

Trả cuộc đời những lời ru êm



Còn lại chiếc lồng không tiếng hót

Chiếc lồng vò võ nhớ bóng chim

Cô đơn héo quắt từng thớ gỗ

Tiếng hót quen giờ biết đâu tìm



Sáng chiều tối... chiếc lồng ngơ ngẩn

Tự hỏi thầm ta buồn hay vui

Chim bay về phía trời cao rộng

Cớ sao ta cứ mãi ngậm ngùi!

4-09

More...

MỪNG BLOG PHẠM DẠ THUỶ TRÒN 2 TUỔI

By Phạm Dạ Thủy

 

SINH NHẬT PHẠM DẠ THUỶ VÀ KỶ NIỆM 2 TUỔI BLOG




     Hôm nay 9-5 là sinh nhật blogs phamdathuy và  cũng là sinh nhật chủ nhân của nó. Mới đó mà phamdathuy.vnweblogs đã tròn hai tuổi. Hai năm kết nối nhiều bạn bè . Hai năm đón nhận nhiều niềm vui . Cám ơn tất cả anh chị em trong cộng đồng blogs đã cùng nhau xây dựng vun đắp cho ngôi làng blogs thân.thương của chúng ta ngày càng lớn mạnh đông vui. Cám ơn bạn bè thân yêu đã thường xuyên ghé thăm ngôi nhà bé nhỏ của PDT gửi lại biết bao tình cảm chân tình ở đó. Cám ơn Admin Mai Minh đã bỏ công sức thời gian tiền bạc tạo cho chúng ta một sân chơi lành mạnh ngập tràn tiếng thơ tiếng nhạc tiếng cười... và hàng núi kiến thức bổ ích...

    Mong rằng niềm vui sẽ là vĩnh cửu nỗi buồn chỉ thoáng qua và tan biến trong gió chiều. Mong rằng chúng ta luôn là anh chị em bạn bè trong đại gia đình vnweblogs bây giờ và mãi mãi...

    Nhân sinh nhật  PDT xin post hai bài thơ ngắn viết đã lâu mời các bạn chia sẻ niềm vui được tồn tại của một con người và nỗi tiếc nuối tuổi xuân của một phụ nữ đang ở phía hoàng hôn của cuộc đời.



NHỚ XƯA


Áo dài ơi trắng làm chi

Để tôi lóng ngóng

biết đi lối nào


Lối xưa

dày dặc trăng sao

Vấp chân quá khứ

trượt vào mười lăm


Lối nay

trăng đã quá rằm

Sao rơi

vụt tắt

u trầm tim tôi


Áo em trắng loá niềm vui

Áo tôi trắng

để ngậm ngùi

nhớ xưa!


TIẾC


Ơ hay mới đó mà bạc tóc

Thanh xuân chớp mắt đã bay vèo

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn cùng con chữ

Ngẫm mình khôn dại được bao nhiêu!











 

More...

HẠT BỤI DẠI KHỜ

By Phạm Dạ Thủy

 

TÔI TÌM TÔI...



Đi khắp nẻo
tìm lại mình không gặp
Về soi gương
xa lạ
vệt khói chiều

Dòng sông cũ
trôi về miền cổ tích
Những ngóng chờ một thuở 
mọc rong rêu

Ngỡ là đá
giữa dòng đời tất bật
Đá cũng mềm
vì nước mắt chưa khô

Không gặp lại mình
dẫu là hạt bụi
Hạt bụi cả tin
Hạt bụi dại khờ

Chỉ thấy
xanh
đầy khoảng trời ký ức
Chỉ thấy
chập chùng giấc mơ
Tan
Đau!


Trang điểm tháng ngày 
vá lành
bọt biển
Hạnh phúc nở hoa
sao mặt gối nhàu

Mỏi chân đi tìm
Đường mòn đá lở
Lá rụng
cây buồn
chạm nỗi đau tôi


Không gặp lại mình trống toang bến đỗ
Chỉ thấy bóng ai chật kín ga đời.

More...

GỌI CUỘC TÌNH XA

By Phạm Dạ Thủy

 

KHÚC RU GỬI NGƯỜI CHIÊM BAO



Đêm mưa gió sụt sùi. Bỗng dưng em cồn cào nỗi nhớ. Đã xa lắm rồi những ngày tháng đó. Năm em mười bảy phải không anh?

Ba mươi năm tình vẫn còn xanh. Chưa một lần cầm tay sao nhớ nhau quá đổi. Những tờ tình thư những tháng năm chờ đợi. Em héo sầu tuổi trẻ sớm già nua

Gọi tên anh trong sớm nắng chiều mưa. Anh đáp lại em những câu thơ cháy bỏng. Chỉ thế thôi mà sao em vẫn tràn đầy hy vọng. Chiến tranh kéo dài anh biền biệt mù khơi

Đi dọc cuộc đời tuổi trẻ rụng rơi. Em hốt hoảng thấy mình tay trắng. Kết những tháng ngày buồn thành xâu chuỗi quấn quanh đời thầm lặng. Rồi theo chồng vĩnh biệt một tình yêu

Và thơ em từ đó hắt hiu. Về phía ấy nghiêng cả mùa lá đổ. Mưa vẫn sụt sùi cồn cào nỗi nhớ. Em âm thầm gọi mãi cuộc tình xa !


Rút trong tập "GỬI NGƯỜI CHIÊM BAO- NXB VĂN HỌC 1999

More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

THƯ 11 &13


 

11/

Sài Gòn 30/7/1968

Thủy em

Anh đến bưu điện Sài Gòn nhận thư em hôm 25 luôn tiện anh gởi em một thư mà anh nghĩ có lẽ em cũng đang mong đợi. Nhận thư mở ra anh thật buồn chuyện xảy ra anh không ngờ đến nên anh không biết nói với em thế nào cho gọn cả.

Trước hết anh thành thật xin lỗi em về hai lá thư của em bị trả lại. Buồn quá anh không ngờ mấy cô nhỏ ở nhà anh lại tệ đến thế không chịu nhận thư cho anh chỉ vì một vài lý do rất đàn bà. Buồn mà không nói được vì mấy cô nhỏ này là mấy cô em họ ở nhờ nhà anh lấy chỗ để học nếu anh có nói họ lại tưởng anh nghĩ họ ở nhờ nên coi họ không nặng ký chăng. Vụ này làm anh nản quá nên bây giờ anh đành phải nhờ đến bà cụ. Em yên tâm từ nay sẽ không có chuyện đáng tiếc nữa. Nếu có thư từ gì của anh chính Mẹ anh sẽ xuống nhận và giữ cho anh.

Đừng buồn anh nghe Thủy. Thương anh em đừng giận và trách anh. Anh cũng rất khổ tâm vì những chuyện lôi thôi chả đáng này. Hiểu cho anh nếu có lúc nào bực anh quá em cứ nghĩ là: Anh X. dạo này chắc cũng chẳng vui gì. Có lẽ anh đang gặp một nỗi khổ tâm khó nói nào đó nên anh ấy mới ăn nhờ ở đậu trách người đang khổ làm gì thôi tha cho anh ấy một lần làm phúc. Nghĩ như vậy để thương anh mà quên đi. Thật ra dạo này anh chẳng vui gì. Buồn nhiều hơn những ngày ở  cao nguyên là khác.

Mấy hôm nay thời tiết sài Gòn gây gây lạnh. Cái lạnh nhẹ mơ hồ làm nhớ đến những ngày sương mù tan muộn ở Pleiku. Buổi tối đi ngủ sớm nằm trong chăn buồn buồn anh giở những lá thư em vừa gởi ra đọc lại. Mỗi lần đọc thư em anh lại thấy thương em bé của anh thêm thật nhiều. Buồn và cô đơn lắm hở Thủy? Sao vậy hở em? Cái gì đã làm thành quá khứ trói buộc em muôn đời? Tội nghiệp em nhỏ của anh. Thôi không sống được với bên ngoài thì sống thật với nội tâm mình vậy. Biết làm sao bây giờ khi con người đã muốn thăng hoa làm hòa với cuộc đời đâu phải dễ. Anh không được ở bên em nên chẳng biết khuyên gì em bây giờ nhưng anh mơ hồ cảm thấy (không phải cảm thấy vì những dòng chữ em viết cho anh) là có lẽ em hay buồn vì em lãng mạn bắt nguồn từ một đời sống chính em đã vẽ ra rồi từ đó trở thành định kiến với những người bên cạnh làm em xa cách họ. Những người ở cạnh mình quá tầm thường. Hồi nhỏ anh vẫn nghĩ thế nhưng bây giờ sau những lần bị quật lân quật xuống tơi bời kinh nghiệm đã dạy anh là một cá nhân giữa tập thể xô bồ không coó nghĩa gì cả. Muốn thăng hoa chỉ còn một cách ngồi ở trong chỗ tối nhìn ra nhìn mọi người múa may mà nói với chính mình: ta sống thế này là được rồi hãy để cho họ múa may ta không tham dự ngồi đây chờ cho đến lúc họ múa may đã mỏi ta sẽ nói với họ thế nào là sự ngơi nghỉ không ngoan. Muốn như vậy trước hết phải tập chịu đựng cô đơn. Cô đơn anh đã quá quen rồi và nó đã trở thành niềm kiêu hãnh của anh nhưng với em là con gái làm sao em chịu nổi. Anh đề nghị với em thế này: Để có thể tạm hòa với những người chung quanh em nên nghĩ là chưa hẳn mọi người đã là mối phiền nhiễu cho em mà có lẽ chính em đã là mối phiền hà của họ. Nghĩ như vậy để bao dung mà nghiêng xuống mà thôi không bất mãn đời. Bất mãn không có lợi gì cho em đâu là con gái càng bất mãn em càng thêm khổ.

Trong cánh thư em gởi bị trả lại em đã viết (anh chép lại nguyên văn)... Thương anh ngoài ra em thờ ơ với tất cả mọi người. Ở đây ngày thật buồn em sống gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Suốt ngày ngoài việc ăn học em chẳng biết làm gì và không tiếp xúc với ai... Sao vậy hở Thủy? Bộ em định sống với một tuổi trẻ không bè bạn hay sao? Là con gái em định sống với cái bóng mà được à? Bỏ ý nghĩ đó đi em như vậy không có lợi gì đâu. Thương anh nên nghe anh một mình anh sống với cái bóng đủ rồi. Là con gái còn vui được ngày nào em nên vui ngày ấy. Co mình vào trong vỏ ốc giữa một tuổi trẻ tuy nhiều mơ mộng nhưng cũng lắm vui đùa là điều vô ích. Anh lỡ đâm lao thì phải theo lao hơn nữa anh có thể nói anh là người không có tuổi trẻ. Anh đã bước vọt từ tuổi ấu thơ sang đến tuổi trưởng thành. Từ năm 19 tuổi đến nay hơn 5 năm bon chen anh đã bị đời quật đến tối tăm mặt mũi anh có khổ có cô đơn thêm một chút cũng không đến nỗi nào. Còn em anh thương em nên không muốn im lặng làm khổ em làm khổ thêm một đứa con gái trong trắng được quý mến đứa con gái mà anh nghĩ có một mái gia đình có một bà mẹ thương con muốn thấy tương lai con mình rực rỡ tương lai của con cũng chính là niềm mơ ước và sự hãnh diện của chính mình. Anh không thể kéo em vào nỗi phiền não của anh vì anh thương em vô cùng Thủy ạ.

Thành thật mà nói ai lại không thấy sung sướng khi có một người luôn nghĩ và thương mến mình. Anh cũng sung sướng khi có một đứa em vô tội như em tuy xa cách mà thật gần gũi với anh thương anh. Tuy nhiên anh không ích kỷ đến nỗi chỉ nghĩ đến mình mà quên hết những điều xét ra lợi hay hại. Anh không muốn vì anh mà em thay đổi quan niệm sống mặc dù anh biết cuộc đời này nếu ưu tư một chút sẽ thấy chẳng vui gì. Anh kể cho em nghe chuyện này: Buổi tối trước giờ giới nghiêm buồn quá anh ra quán cà phê ở đầu đường ngồi để nhìn những người qua lại lúc anh sắp về thì trời đổ mưa đành ngồi lại quán nói chuyện với bà chủ chờ mưa tạnh. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống treo trên sợi dây căng về những người chết người sống thì một cô bé từ trong nhà chạy ra. Cô bé độ 6 tuổi có đôi môi chúm chím hồng tuyệt đẹp cô bé có đôi chân chạy như bước nhún của một con chim. Thấy cô bé chạy ra bà mẹ nói: Mưa lạnh lắm vào ngủ đi con. Em biết cô bé trả lời sao không? Cô bé chúm môi nũng nịu thật ngọt ngào: Con không ngủ đâu. Mẹ ơi con buồn quá! Buồn quá bé xíu mà cũng biết nói buồn. Buồn đã thành một bệnh dịch chăng? Lúc đó anh và bà mẹ cô bé cùng cười nhưng khi về đến nhà ngồi nghĩ vẩn vơ nghĩ đến môi nhỏ nói buồn rồi từ đó lan man sang những hình ảnh thật buồn khác mà anh đã gặp. Trong một lần hành quân ở Pleiku đại đội anh đóng ở một buôn Thượng tương đối sạch sẽ. Anh là chính trị viên của đại đội nên công việc chẳng có gì. Sáng sáng anh thường ngủ lúc mặt trời lên cao cho sương mù tan anh mới dậy. Một buổi sáng nằm nán trong lều anh ngúc đầu nhìn con đường mòn dẫn xuống suối. Ngoài hình ảnh những người đàn bà Thượng cởi trần vai đeo gùi anh thấy một người đàn ông quấn chăn quanh mình ngồi im sững như tượng đá. Ông ta ngồi phơi nắng im lặng không động đậy thật lâu lâu đến nỗi anh không đợi được phải đến gần. Đó là một người đàn ông khoảng 40 râu ria mọc lam nham trên khuôn mặt trông giống như những nhà hiền triết thời vàng son của La Mã. Nhìn cái kiểu ngồi suy tư bất cần đời này anh không chịu được anh hỏi: Sao ngồi đây? Nghe hỏi ông ta ngước mắt nhìn anh rồi cười nụ cười thật ngờ nghệch như của một đứa con nít nhưng đặc biệt ông ta chỉ cười bằng miệng còn lại khuôn mặt và đôi mắt không cười chút nào. Nhìn vào đôi mắt của người đàn ông Thượng này anh thấy có một cái gì thật man dại thật sắt máu đôi mắt của một người giác đấu đẹp dữ dội khi phóng gươm vào bụng địch thủ. Lúc đó anh thấy hơi ngài ngại nhưng về sau mỗi lần nhớ đến anh mới thấy anh phản ứng chậm không chụp ông ta một cái ảnh làm kỷ niệm. Hình ảnh người đàn ông thượng này mới chính là hình ảnh đẹp và buồn cái buồn không nói ra nhưng ai nhìn đến là biết. So sánh hai hình ảnh buồn vừa kể anh nghĩ đến nỗi buồn của em. Anh nghĩ đến những đêm trở giấc nằm một mình buồn bâng quơ thả hồn trôi êm êm bình lặng như dòng sông chảy âm thầm về biển. Cũng đẹp. Đừng buồn nữa nghe Thủy. Anh kể kể với em những chuyện này mà không kể với em về gia đình cảnh sống cuộc đời anh vì anh không muốn em buồn. Để chiều em anh nói thật gọn với em là: ngoài một chút hương hoa của thơ ấu ra đời anh từ ngày biết lăn lộn đến giờ không có gì đáng gọi là vui cả. Với gia đình anh tạm định chỗ đứng cho anh: anh là một đứa con hư.

Anh ngừng lại ở đây. Viết cho em trong lúc anh xúc động nên những điều anh viết không có đầu đuôi gì. Đừng nghĩ về anh nhiều quá rồi thất vọng anh cũng như bao nhiêu người khác thế thôi (có khi còn tệ hơn nữa). Em thương anh bằng 1/10 của anh thương em là đủ anh không đòi hỏi gì hơn và nếu trong đời em sau này PQX có là dĩ vãng anh cũng không trách gì em cả.

Thăm em thương em.

Cho anh gởi lời kính thăm mẹ. Nói giùm là anh rất xúc động về sự thăm hỏi của bà. Cầu cho em được yên vui.

* Anh vẫn nhớ là em chưa thi nên thư này anh viết để đó. Viết vì thấy cần viết còn gửi thì chưa biết ngày nào.

13/

Sài Gòn 7/8/1968

Thủy em

Anh ở Cần Thơ về hôm qua. Một tuần giang hồ vặt mệt khờ người mà chẳng nên chuyện gì cả em ạ! Thật là nản. Với anh hình như cái gì cũng phải lắm nhiêu khê thì mới được gọi là có sống. Buổi sáng buồn không có gì để làm anh ôm đồm chuyện người khác bằng cách đưa con bà chị văn nghệ đi thi. Đưa cô nhỏ đến trường xong anh lang thang ngoài phố nhìn thiên hạ và để mấy vị cảnh sát xét hỏi cho vui. Lúc trở về nhà ý nghĩ viết cho em một cái thư đến với anh thật tha thiết. Muốn thì  như vậy mà khi cầm đến cây viết lại chẳng biết nói gì với em cho xuôi cả. Người bải hoải và ý nghĩ rời rạc không hồn anh bị thất tình. Kỳ lạ là từ lúc anh nhận được của em một loạt thư anh thấy viết cái gì cho em cũng thừa và vô duyên cả. Lạ thật đó Thủy!

Ở Sài Gòn mùa thi năm nay có vẻ nhộn tất cả khá lạc quan nhờ dựa vào kết quả hơi cao của kỳ thi tú tài I vừa rồi. Anh đưa cô nhỏ đến trường nhìn những gương mặt lo âu xen lẫn tin tưởng cảm giác giống như vừa uống xong ly cà phê sữa. Lúc đó anh nghĩ thật nhiều đến em rồi từ đó liên tưởng và buồn. Phải chi có em ở đây để anh được đưa em đi thi thì vui biết mấy. Mỗi lần thi cử mà được viện trợ thêm tinh thần thì cũng tốt lắm phải không em? Anh em mình thật vô duyên với nhau nhất là em có anh cũng như không chẳng nên tích sự gì cả trong cuộc đời của em anh có vẻ thừa quá!

Tuần này anh không nhận được thư em vui buồn lẫn lộn vì nghĩ chắc em đang bận bài vở. Thi xong hết thức khuya dậy sớm hồn bình thản lại nhớ viết bù cho anh thật dài. Hôm trước ở Cần Thơ anh có gặp một tên bạn học cũ làm lính lái tàu bay trước ở Nha Trang nói chuyện với anh về thành phố này. Hỗn tạp lắm hở em? Ở đâu mà có mấy chú GI thì ở đó lộn tùng phèo lên cả. Theo lời tên bạn ở Ninh Hòa yên hơn và nó còn cho anh biết thêm một điều mà em không chịu nói cho anh biết là nem Ninh Hòa ngon nhất thế giới nem Thủ Đức nem Huế chỉ đáng là học trò. Cái này quan trọng mà em không chịu nói cho anh biết và nếu thật như lời tên này thì rồi đây mấy ông thích nhậu sẽ về Nin Hòa ở hết quá. Anh không biết nhậu nhưng rất biết ăn. Đem chuyện này hỏi lại một tên bạn ở Tuy Hòa thì hắn nói đúng. Hơn ba năm ở đó ngày nào hắn cũng theo chuyến xe lửa Tuy Hòa - Nha Trang dừng lại Ninh Hòa ăn nem vài giờ thì một là hắn mê cô hàng nem hai là nem ở đây là món không thể thiếu. Chuyện này chỉ có em xác nhận anh mới tin thôi.

Hôm đầu tháng anh có gửi một thư bảo đảm cho em để em yên tâm là anh đã nhận được tất cả thư em gửi trong đó anh có nói thêm vài điều mà vì vội anh nói không hết ý có khi đọc loáng thoáng em hiểu lầm ý anh chăng. Thật ra anh muốn nói thế này. Đọc thư em anh hiểu ý em và do đó anh sợ vấn đề tình cảm giữa em và anh không giản dị như anh tưởng. Em đang bận học anh không muốn em lại phải khổ tâm thi xong rồi thật rảnh rỗi anh sẽ cho em biết thêm vài cái chẳng hạn như tại sao anh đã nghĩ thật nhiều đến em mà anh lại không tìm một người ở cạnh để nghĩ. Chuyện này hơi dài dòng nếu em đồng ý nghe anh sẽ nói ở thư sau.

Anh vẫn còn phải ở Sài Gòn. Lệnh thuyên chuyển chờ hoài mà không thấy gì cả. Anh thật nản mà chả biết tính sao. Nếu cứ ở tình trạng này có lẽ anh sẽ là thiếu úy muôn năm quá. Hai mươi lăm tuổi già rồi mà công danh tình ái chẳng ra gì anh lêu lõng thật đó Thủy.

Anh quên một điều hôm nọ thư cho em anh có cho em một địa chỉ để em gửi thư về Khánh Hội. Hôm đó anh tưởng là phải ở Cần Thơ hơi lâu nên sợ thư em gửi về mấy cô nhỏ thủ tiêu mất. Định nhờ địa chỉ của tên bạn vì đây là quán cà phê thư đến lúc nào cũng có người nhận cả. Bây giờ giữa hai nơi em muốn gửi về đâu cũng được tùy em.

Anh muốn mời em vào Sài Gòn chơi sau khi thi sau khi hết bận nhưng sợ không tiện cho em. Có gì cần ở anh cứ viết thư cho anh. Đã là anh em rồi thì đừng ngại gì nữa sách vở để học tiếp chẳng hạn. Có khi ở đây dư dả mà ở Ninh Hòa lại thiếu không chừng.

Nhớ viết thư cho anh biết kết quả thi cử của em. Thương em thật nhiều. Thương em nhất thiên hạ.

Anh.


More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

THƯ  7 8 9 10

 

7/

Sài Gòn 25/6/1968

Quyên ơi

Anh về Sài Gòn từ tháng 3. Đợi thư em hoài mà không thấy gì hết. Sao vậy hở Quyên? Còn nhớ có lần viết cho anh em đã kêu là anh ác lắm. Anh ác lắm vì anh chậm thư cho em hơn một tuần. Bây giờ thì anh chờ thư em hơn ba tháng em đáng bị đòn chưa hở Quyên?

Dạo này anh ở chùa. Chùa thật chứ anh không đùa. Ở chùa nhưng anh không có tu. Anh nằm nhờ vì anh cần yên tĩnh mà ở nhà thì chật và ồn quá.

Em có gì vui không hở Quyên? Những ngày đầu năm em có phải chạy loạn không? Ở Sài Gòn thiên hạ chạy tơi bời. Ở Cao Nguyên VC bắn súng cối vào phòng anh ngủ ngay đêm giao thừa. Giận một điều là mấy đấng này không giải phóng được anh mà giải phóng toàn đồ đạc. Ở đây anh để vài thứ mà đối với anh thật quý giá thí dụ như ảnh chụp anh lúc còn bé xíu ảnh Mẹ anh bế anh trên tay ảnh  Mẹ anh lúc bà chưa lấy chồng. Đại khái toàn là những thứ mà mất đi thì không thể nào có được. Hai cái thư em cũng bị thiêu chung rồi. Ở Sài Gòn lên thấy mà nản.

Em vẫn bình yên phải không chim Quyên? Anh tin vậy. Anh nghĩ dù có dao động có chết chóc có thể làm thân bại danh liệt nhiều người (kể cả anh) nhưng em bé của anh thì phải được chừa ra. Em bé của anh mà có gì thì phiền lắm. Anh mà đòi nợ thì mắc đó.

Mấy đêm nay anh buồn quá xá. Mệt thật. Vết thương cũ vừa kéo da non thì vết thương mới bắt đầu xuất hiện. Chùa ở miệt Khánh Hội nơi đông đúc hỗn tạp nên lúc nào lũ con nít cũng mang nhau đến đùa giỡn la lối om sòm. Muốn yên tĩnh mà không được yên tĩnh. Lại thêm mấy ông đầu trọc nhỏ cứ theo quấy anh bằng cách lân la đến gạ chuyện này chuyện nọ hoài. Đã có vài xung đột nhỏ giữa anh và mấy đấng "tu hú" này. Có lẽ anh ở hết thời hạn đã nói cho trọn tình rồi cũng phải khăn gói giang hồ đi nơi khác.

Buổi trưa anh nằm nghe giọng ru con của một bà mẹ nào đó ở gần chùa. Bà mẹ ru: "Ầu ơ chim quyền ăn trái nhãn lồng". Anh nghe và nhớ đến em. Chim quyên ăn trái nhãn lồng được lắm. Ngoài Bắc quê nội anh ở Hưng Yên nơi nổi tiếng về nhãn. Nhãn to và ngon tuyệt. Khi nào thanh bình anh sẽ mời em về miền Bắc chơi. Sau khi đưa em về Hà Nội (nơi anh ở lúc bé) Nam Định (quê ngoại) anh sẽ đưa em về Hưng Yên. Con chim quyên sẽ tha hồ ăn nhãn ăn tối ngày. Về Hưng Yên anh là xếp vì anh là cháu đích tôn con chim quyên của anh sẽ không sợ ai bắt nạt. Nhãn của quê nội anh dành hết cho em. Chim quyên ăn trái nhãn lồng. Ca dao miền Nam được lắm.

Buồn quá. Anh mới về Sài Gòn có mấy tháng mà đã có cảm giác ngây ngất như nằm cả một đời. Nhớ hôm đầu năm lên phi cơ về lại cao nguyên cảm giác nôn nao hứa hẹn thật nhiều sôi nổi và lúc một người nào đó đưa tay vẫy anh nói: Thượng lộ bình an anh đã bật cười. Lời chúc hay lắm nhưng với anh thật vô duyên. Bình an có vẻ kỵ anh nên ba bảy hăm mốt ngày anh lộn lại Sài Gòn lần này không mang mật ngọt mà mang toàn mật đắng. Chán quá không hiểu năm nay con khỉ anh xui hay tại anh đi nhằm ngày 13.

Buồn quá hóa cười. Mấy ngày nay anh sống vẩn vơ chả ra cái gì hết. Bó giò chịu không nổi anh chỉ còn mong hết hạn xui để ngang dọc thêm một lần.

Đáng lẽ anh không viết cho em nếu không có bà mẹ VN nào đó hát ầu ơ. Thư anh gởi em cách đây có mấy ngày. Anh nghĩ hồi còn nhỏ nếu con nít không được hát ru để vỗ về tâm hồn từ bé thì có lẽ lớn lên chúng sẽ thành tướng cướp hết. Tiếng võng kẽo kẹt tiếng quạt nồng êm êm và tiếng ru đầm ấm làm anh nghe tưởng mình sống lại thời thơ ấu. Miền Bắc bà mẹ ru "ạ ơi" miền Nam ru "ầu ơ" còn miền Trung hình như họ ru "hời hời"? Không biết có phải thế không anh chỉ nhớ mang máng anh nghe được hồi anh ở chơi ngoài Phan Thiết. Có phải bà mẹ miền Trung ru "hời hời" không hở Quyên?

Năm nay em thi Tú tài I phải không Quyên? Cố mà đỗ trượt thì phiền lắm. Nói vậy hồi còn đi học anh trượt hoài. Đỗ hay trượt gì thi xong cũng báo cho anh biết. Không thì bị đòn đó.

Anh.


8/

Sài Gòn 29/6/1968

Quyên

Đã lâu anh không được thư em anh mong lắm. Anh đã gởi em hai thư bảo đảm một điện tín không thấy trả lời mà tin em vẫn bằn bặt. Điều này thật khó nghĩ. Anh muốn nhắn tin trên báo nhưng lại sợ ồn ào và bất lợi cho em. Hơn ba tháng nay anh mong tin em mỗi ngày mong vô cùng vì anh nghĩ dù sao may hay rủi em cũng nên viết thêm cho anh ít ra một lần để anh được yên tâm về em.

Anh đang bệnh người rời rã và đầu óc mù mờ. Hơn tháng nay anh nằm nhờ ở ngôi chùa người thầy học cũ vừa dưỡng bệnh vừa tìm yên ổn cho tâm hồn. Đời sống của anh lúc này chả ra cái quái gì hết anh sống gần như đi tu nghĩa là ngoài việc ăn ngủ uống thuốc đọc sách ít khi anh bước ra đến cổng chùa. Cô đơn và bình thản tuy đôi khi cũng thấy háo hức muốn làm một cái gì đó cho mình và cho mọi người. Anh dạo này hầu như sống được nhờ tưởng tượng vẽ thật nhiều mộng tưởng trong đó có những mộng lãng đãng về em. Em có vẻ giống như ảo giác của anh một ảo giác giữa sương mù gần mà không cầm nắm được.

Buổi chiều có cô bé con ông chú đến thăm. Theo lời cô ta có hai ông bạn nào đó đến tìm anh vào buổi tối hôm trước. Hai ông bạn đến tìm và hỏi rõ  họ tên anh thật cẩn thận xong nói là mang tin của cô em ở xa đến cho anh nhưng không chịu nói là tin gì cũng như không chịu nói tên của cô em ở xa và tên của hai ông bạn đó. Nghe cô bé nói anh nghĩ không lẽ là tin của em nhưng cũng có thể là tin của em lắm chứ! Nếu thật là tin của em thì hai ông bạn đã làm phiền hà anh quá đỗi. Anh nghĩ nếu không thích chơi trò hú tim hai ông bạn đó nên nói với cô bé những gì mà một người mang tin cần phải nói hoặc nếu bí mật quá thì cũng cho anh giờ hẹn để gặp mặt. Đằng này hai ông bạn đến không gặp anh chỉ nói lơ mơ như vậy rồi biến luôn. Điều này làm anh khó nghĩ vô cùng.

Sài Gòn dạo này mưa và có lẽ nơi em ở cũng đang mưa. Mưa thì buồn quá hở Quyên? Anh tưởng tượng em như con chim sâu ngúc đầu ra khỏi tổ chíp chíp cái miệng đỏ hồng. Buồn mà không biết buồn gì bâng khuâng xê dịch từng bước nhỏ trong nhà bên những bàn ghế và đồ dùng quen thuộc mắt mơ màng môi hé hé êm êm và lặng lờ như dòng sông đêm bình thản tự tin như con mèo nhỏ. Con mèo nhỏ anh thấy nó cũng buồn. Buồn nhẹ nhàng.

Nằm ở chùa thì anh có thể yên tĩnh để nghĩ ngợi để hồi tưởng lại nhiều thứ nhưng cũng có vài cái phiền. Thí dụ có nhiều ông đầu trọc nhô con hay đến gạ anh kể chuyện đời chuyện uống rượu chuyển nhảy đầm hay gì đó mà anh không thích kể nhất là lại kể với các ông nhô này. Với mấy ông này anh đã dứt khoát với họ là: "Tôi không hỏi chuyện tu hành của ông thì ông không được hỏi về cách sống của tôi. Nếu ông muốn biết về đời sống phàm tục thì ông cứ cởi trả áo tu để hoàn tục. Không có gì khó lăn lộn một tuần là biết hết". Thái độ của anh thật rõ ràng nhưng mấy ông nhô này còn dai hơn là giọng đọc kinh lè nhè của mấy ông ấy vào buổi tối cứ theo quấy nhiễu anh hoài. Có một lần anh nằm nghe nhạc em biết là ở Sài Gòn tìm được một buổi tối trời cao và đầy sao có gió mát mà nằm nghe nhạc buồn thì thật khó. Anh nằm nghe cô ca sĩ hát "Trời làm mưa mưa bay mang mang từng ngón tay buồn em mang em mang đi vào giáo đường..." đúng lúc tâm hồn anh chơi vơi hơn bao giờ hết lúc hình dung và gần như nhìn thấy cảnh một ngôi nhà thơi vào một buổi chiều chủ nhật có lễ có thánh ca có những cô gái áo trắng tha thướt buồn đứng  ấp quyển kinh vào ngực cầu nguyện. Đại khái là lúc anh đang cho hồn sãi cánh bay thì một ông nhô đang vớ vẩn gần anh suýt soa: "Hay quá hay quá nhạc của ông nào mà hay quá bản gì đó?". Anh như đang nằm ở trên giường thật thảnh thơi thì bị một tên điên nắm cổ vứt xuống sàn nhà cảm giác như hồi còn đi học đang chú tâm nghiêng đầu bặm môi nắn nót viết từng chữ trên quyển vơi mới thì bị một tên ngồi gần đụng mạnh vào cùi chỏ. Đầu tiên là thất vọng rồi cơn giận dữ kéo đến ào ào. Anh nói như hét: "Bài Nam tiến của HCM đó nghe không biết sao?". Ông nhô cười hề hề rồi lủi mất. Ở nhà thì có cái phiền ở nhà ở chùa thì có cái phiền ở chùa. Muốn sống một mình để trọn vẹn với mình thật khó.

Có lẽ vài ngày nữa cựa quậy được anh sẽ đi xa một nơi nào đó mà anh chưa đến. Dù sao trong cảnh ngộ nào anh cũng nghĩ nhiều đến em. Em như một bóng lẻ của đời anh một bóng không tìm mà thấy hay tìm mà không thấy.

Ngày mai không biết thế nào đời anh không biết rồi sẽ ra sao. Ở Sài Gòn anh muốn gởi cho em vài món quà nho nhỏ thuộc về tinh thần mà cứ lưỡng lự hoài vì sợ nó không đến được tay em. Cái gì mất mát hoặc trả lại thì được nhưng những cái mà anh chọn bằng cả tâm hồn thì không thể. Anh không muốn.

Thôi anh ngừng. Tự dưng anh thấy buồn và không muốn viết gì nữa. Tay rời rã người mệt chỉ muốn nằm. Điều cuối cùng anh muốn nói với em là nếu thư này đến được tay em là em nếu đang khó khăn hay một lý do nào đó khó nói mà không thể viết thư cho anh em nhờ một người nào đó có dịp vào Sài Gòn đến địa chỉ anh ghi ở đây nói với bất cứ ai ở nhà này cũng được là em không bị rủi ro gì hết em vẫn bình yên cho anh yên tâm.

Ở đây anh sẽ luôn nghĩ về em. Em sẽ là cỏ ngủ là ca dao là chim hót của anh. Ở đây hay bất cứ nơi đâu anh vẫn cầu mong cho em được an lành.

Coi như đây là thư viết gượng để em hiểu là anh lúc nào cũng thương em bé xa xôi của anh một cố gắng cuối cùng vì còn nghĩ đến.

Thăm em. Chúc em vui. Thương em vô cùng.

Gởi về cho anh: 170... Sài Gòn.

Anh.


9/

Sài Gòn 21/7/1968

Quyên thương của anh

Anh đã nhận được thư em. Gần 5 tháng rồi đó nghe Quyên. Nhận được vào lúc không ngờ nhất. Anh vui lắm. Em vẫn yên lành anh thật mừng.

Đọc thư xong anh thương em vô cùng. Không ngờ em của anh lại chờ anh lâu đến thế. Quái lạ là anh không sao hiểu nổi mấy cái thư anh gửi em và em gửi anh đã biến đi mô. Mất thì mất một mất hai thôi không lẽ lại mất cả. Giận lắm nhưng vì không hiểu nổi anh tạm giải thích như thế này: Em và anh đã gửi thư vào một thùng thư mà vì có lời the mấy ông lấy thư không bao giờ ghe hoặc đã gặp một thùng thư sống lâu quá hóa thành tinh nuốt hết thư chăng? Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị mất một loạt thư nhiều đến thế.

Dạo này anh đang gặp vài chuyện phiền hà mà anh chưa thể kể cho em nghe được. Đại khái lý do anh bỏ Pleiku lý do anh về Sài Gòn mà không ở nhà lý do anh không thể cho ông bạn nào đó gặp anh nơi anh ở. Tất cả những cái vừa nói nằm trong nỗi khổ tâm của anh anh sẽ kể cho em nghe vào một dịp thuận tiện một ngày đẹp trời nào đó. Còn bây giờ em đừng thắc mắc gì nữa điều quan trọng là anh vẫn còn đây và lúc nào ở bất cứ hoàn cảnh nào anh cũng luôn nghĩ đến em thương em.

Anh nhắc lại là ngoài cánh thư anh vừa nhận được đề ngày 10/7 anh không nhận của em cái gì khác kể cả cái ảnh mà em nói trong thư. À quên anh còn nhận được nhờ ông bạn mang lại một lá thư nhỏ của em. Buồn cười là ông bạn mang lại đúng lúc mấy cô nhỏ ở nhà vừa nhận được thư em gửi anh. Hình như ông bạn có vẻ bực vì không gặp được anh nên có vẻ xúc phạm đến anh. Theo lời mấy cô nhỏ kể thì ông sứ giả này nhất định gặp anh mới giao thư (mà anh thì đã dặn mấy cô nhỏ ở nhà là những người anh cần gặp anh đã cho biết nơi anh ở. Ngoài em ra bất cứ ai đến tìm PQX thì bảo họ nói những gì cần nhắn hoặc cho giờ hẹn gặp nếu chuyện quá cần). Anh dặn vậy nên hai bên không thông cảm được nhau. Cuối cùng một cô muốn mọi việc qua mau đành nhận là em ruột anh và nói là có biết em rồi ghi cho ông ta một địa chỉ mà tìm trăm năm cũng không thấy để được ông ta giao thư. Thật là buồn. Anh đâu có muốn vậy. Dù sao nếu em có viết thư cho ông ta em nhớ cho anh gởi lời cám ơn cùng lời xin lỗi nếu mấy cô nhỏ ở nhà có làm ông ta phiền. (Anh nghe giọng nhắc lại hằn học và tiếng chú bé sứ giả để chỉ ông ta của mấy cô nhỏ anh sợ vậy).

Ở Sài Gòn học sinh cũng đã nghỉ hè. Nghe em nói em được phần thưởng danh dư  toàn trường anh mừng lắm. Học như em có gì mà không đỗ. Nếu đỗ cao hay thấp gì cũng cho anh biết tin ngay. Em khỏi phải vòi quà anh đã nghĩ ra món quà xứng đáng cho em.

Mấy hôm nay anh không được khỏe lắm có lẽ ảnh hưởng thời tiết lộn xộn của Sài Gòn. Hiện anh ở nhà một ông bác họ. Ông này già ở với hai cu cháu nội cả ngày ông cháu họ quấn quýt nhau nên anh thong dong một mình cũng thấy khoái.

More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

 


 

THƯ 2&3

3/

Pleiku 21/1/1968

Quyên thương

Anh mong thư Quyên mỗi ngày. Hơn tháng nay ngày nào anh cũng đón thư Quyên. Anh mong lắm. Có gì lạ mà lâu nay Quyên không viết thư cho anh vậy hở Quyên?

Còn hơn tuần nữa thì sang năm mới. Ở đây những ngày cuối năm thật lạnh. Buổi chiều anh đi phố với gia đình người bạn nhìn mọi người mang mùa xuân trên mặt trên môi mà hơi buồn cho mình. Một năm đã qua với nhiều phiền muộn một năm lại sắp đến trong nỗi lo âu. Anh ra phố định mua một cái gì nho nhỏ làm quà chúc tết cho Quyên và cả cho anh. Anh có thói quen hàng năm thường dành một món quà và một lời chúc tết cho mình. Anh đi vòng quanh phố nhìn mọi người mua sắm phân vân mãi không biết mua gì. Đàn ông thường vụng về trong việc mua bán hơn nữa ở đây khó  mà lựa chọn lắm Quyên. Đồ tết cái nào cũng lòe loẹt nhiều màu. Anh lang thang hết buổi chiều nhìn thiên hạ chán xong nhìn lại mình thấy buồn và không thiết gì nữa. Quà cho Quyên hy vọng anh sẽ tìm thấy ở Sài Gòn tuần sau.

Quyên có gì vui không hở Quyên? Ninh Hòa nếu anh nhớ không lầm anh đã một lần đi qua trong dịp hè từ Nha Trang đi Tuy Hòa thăm người bạn. Đó là một quận hiền hòa nằm về mé biển phải không Quyên? Đã gần 5 năm rồi anh không có điều kiện ngao du như hồi còn đi học. Còn đi học mỗi vụ hè là một lần hứa hẹn biết thêm một vùng trời. Ba tháng vui đùa thỏa thích. Hè cuối cùng anh ở Phan Thiết khám phá ra mình yêu biển vô cùng. Nhớ những cồn những bãi   nhớ những chân ướt trên cát mỗi chiều nhớ những lần mang đèn đi bắt ghẹ và tắm biển đêm. Ba tháng thật nhàn hạ và còn là nỗi tiếc nhớ nếu ở đó không có một đứa con gái đi vào đời. Đứa con gái nhỏ mang tình yêu lớn đã tặng anh khăn trắng vải gai cho anh để tang một phần đời và làm anh khôn thêm một chút. Bây giờ đã đoạn tang nhưng tình yêu biển vì thế không còn là vùng trời mơ ước. Đã lâu anh không được ngâm mình giữa biển mặn. Hai năm ở cao nguyên anh chỉ tắm suối và thở hết sương mù. Biển bây giờ xa quá những hàng thùy dương chết lã dọc đường những hàng đèn câu đêm thẳng tắp ngoài khơi những con cá mực cá hồng với anh chỉ còn là những hồi tưởng lãng mạn.

Anh có vẻ mơ mộng? Buồn cười hở Quyên? Không sống hòa hợp được với mọi người thì sống với ảo tưởng của mình. Anh cố sống xa cách mọi người càng xa càng tốt. Anh sống thế này chắc Quyên không bằng lòng nhưng anh nghĩ đời anh chỉ cần yêu một người và thương một người là đủ. Anh thương Quyên như chưa bao giờ thương ai đến thế thương Quyên như thương chính thân anh mà không cần nghĩ thế này thế nọ. Anh không hiểu tại sao anh lại thương Quyên nhiều vậy hay anh em mình giao cảm hở Quyên? Có lúc nào Quyên nghĩ đến anh không mà sao lâu quá Quyên không viết gì cho anh cả?

Buồn và lạnh quá chừng. Không hiểu tại sao mà cả tuần nay đêm anh thường mất ngủ có khi gần sáng mới chợp mắt được một chút thì mơ tưởng toàn mộng dữ vào lớp giảng bài mệt vô cùng. Bọn học trò con gái (nữ cán bộ) thấy anh buồn cũng thôi không bắt anh kể chuyện tìm trầm mò ngọc nữa.

Năm mới sắp đến anh gởi lời chúc Quyên vui một năm hoàn thành dự định. Cố vui mà sống nghe Quyên. Cần gì ở anh thư cho anh. Thương em.

Anh


4/

Sài Gòn 5/2/1968

Quyên

Anh về Sài Gòn đã hơn một tuần 10 ngày phép gặp chiến tranh cũng buồn em ạ! Mấy hôm nay đánh lớn khắp thành phố anh lo lắm không hiểu em và gia đình có chuyện gì không?

Quà cho em bị đạn VC làm hỏng rồi. Quà để ở nhà bà chị nhà bị thổi bay mất mái. Cũng may mọi người đã chạy trước nên không ai chết cả.

Buồn quá hở Quyên? Giặc giã hoài ở đâu cũng không yên. Hiện giờ ở Sài Gòn súng vẫn còn nổ dân chúng ở những vùng đánh nhau đang chạy loạn. Nản lắm anh cầu mong em và gia đình bình yên.

Có lẽ vài ngày nữa anh sẽ rời Sài Gòn. Thư em anh đã nhận. Anh sẽ viết thật dài cho em ở thư sau.

Anh ngừng. Anh đang lo nhiều thứ mệt lắm. Nhớ cho anh biết tin em anh mong.

Thương em.

Anh

More...

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG NĂM THÁNG

By Phạm Dạ Thủy

 
NHỮNG BỨC THƯ TÌNH XANH CÙNG
NĂM THÁNG

     Người viết những bức thư này đã mất ở nơi đất khách quê người. Mối tình qua những bức thư này cũng không đến một kết quả nào cả vì người nam và người nữ (nhân vật anh và nhân vật em) trong thư cũng chưa bao giờ gặp mặt nhau ngoài đời. Họ mới yêu thương hờn giận nhớ nhung mong chờ nhau qua những bức thư và suốt 40 năm chỉ qua những bức thư mà thôi.
     Vậy theo quan niệm của thời nay đấy có phải tình yêu không điều này để mọi người phán xét nhưng có điều chắc chắn rằng có một thời người ta yêu như thế ở cả khía cạnh cao thượng lãng mạn và đáng ngậm ngùi của quan niệm yêu ấy.
Nhưng trên cả một cuộc tình qua những bức thư là tuy thấp thoáng nhưng người đọc có thể hình dung được phần nào về một thời nói như nhà văn Đức H. Rơ-mác-cơ một thời để yêu-một thời để chết trên dải đất Việt thân yêu ở cả hai phía của chiến tranh. Không thanh minh không an ủi và cũng không định thay đổi gì những entry này chỉ là hình ảnh nguyên vẹn của một con người một phần cuộc sống mà ta ít có dịp biết tới.
     Người post nó lên cũng chỉ bởi một mong muốn có thể là ngây thơ rằng tình yêu hãy là vĩnh cửu và xin cho nỗi đau khổ không phải là hành trang bắt buộc của con người dù họ là ai.
                                                                                     PDT

 

1/

Pleiku 2/12/1967



                            PDT 1967


PDT 1969




    Quyên
    Lâu lắm rồi tôi không có dịp viết thư một phần thì buồn còn lại thì lười và nghĩ rằng thư từ không có ích gì hết. Hơn một năm xa nhà ngoài những lá thư thường cho gia đình để xác nhận là còn sống còn thì không thư từ cho ai cả. Buồn lắm Quyên ạ! Những tháng ngày vất vưỡng ở đây tự thấy thương mình vô cùng. Quyên nghĩ có vui gì kiếp sống của kẻ tìm trầm trong núi. Tôi vẫn có một tính xấu không bỏ được là nghi ngờ lòng tốt của mọi người thành ra hơn một năm ở đây tôi sống với cái bóng của chính mình. Hôm nay phá lệ cũ tự dưng muốn viết thư cho một người xa lạ một người xa lạ ở vùng trời chưa bao giờ tôi đặt chân tới và không hiểu sao tôi lại mở tờ báo từ trước đến giờ tôi chưa hề đọc và chọn Quyên.

        Tôi năm nay 24 tuổi rồi tự thấy mình cằn cỗi quá. Hơn một năm ở núi rừng đã giết chết những xúc động bình thường trong người tôi. Những ngày nắng bụi đêm lạnh vốn đau hoài làm tôi nhìn đâu cũng thấy toàn một màu xanh bệnh hoạn chán nản và cô đơn đến độ không biết mình đang chán nữa. Đôi khi nghĩ ngợi tôi tự trách và thương tôi sao lại ưu tư sớm quá tại sao không sống bình thường và giao thiệp bình thường như mọi người tại sao tự mình vun trồng cái khổ!

Bây giờ thì không thể quay trở lại được. Như một người phiêu lưu thấm mệt giao mình cho số mệnh chờ một may rủi bất ngờ tôi tiếp tục sống trong nỗi chờ đợi âm thầm sống để tự thương và tự ghét mình nữa.

Thư viết cho Quyên trong một lúc buồn hy vọng không làm Quyên nản. Ở đây ngày tháng dài và buồn vô cùng. Tết này nếu không về được thì hai cái Tết tôi ở trong rừng nhìn... sao nhìn... trăng! Người ngoài nhìn vào thì thấy bọn tôi sống có vẻ hào hùng lắm. Đồ beo đó Quyên. Thực ra nhiều khi buồn và mộng mơ còn hơn lúc còn đi học. Có bao giờ Quyên nghe nhắc đến những người lính núi những người hoạt động suốt dãy Trường Sơn? Tôi thuộc lớp người huấn luyện họ đồng thời cũng huấn luyện sự lì lợm chai đá cho... mình! Buồn quá thư cho Quyên để đỡ trống trải.

Tôi ngừng. Không biết Quyên bao nhiêu tuổi hình dáng ra sao để tôi có thể nghĩ về Quyên là bạn hay là em gái của tôi. Thư cho tôi biết về Quyên. Tôi đợi thư mỗi ngày. Có gì vui buồn cho tôi biết với nghe Quyên.

Thư cho tôi ghi: Thiếu huấn PQX Phòng Huấn luyện KBC...


2/

4/1/1968

Quyên

Bây giờ là 3 giờ khuya. Anh thức dậy sau một giấc mơ kỳ lạ và không tài nào ngủ được. Không hiểu tại sao mấy hôm nay anh nằm thấy mộng dữ hoài. Không ngủ lại được nằm hút thuốc lá mãi khô cả cổ. Muốn viết một cái thư mà không biết viết gì. Thư cho Quyên anh mới gửi cách đây bốn ngày.

Đêm nay gió lộng nhiều hơn mọi đêm. Gió mang đầy hơi nước làm buốt da không chịu nổi. Anh ngồi viết cho Quyên mặc hai lớp áo ấm mà còn khoác thêm chăn bông trông cứ như người Ả Rập. Anh quên nói với Quyên là nơi anh ở tuy rừng núi vây quanh nhưng trước mặt có cái hồ đẹp lắm. Biển Hồ   thắng cảnh của Pleiku đó Quyên. Biển Hồ theo nhiều người kể thì gần như là huyền thoại. Hơn 200 năm trước nơi đây là mảnh đất nằm cạnh miệng núi lửa và người thượng dựng hai buôn ờ mảnh đất này. Ngày núi phun lửa lần cuối cùng động đất dữ dội làm sụp đất chôn luôn người và nhà cửa. Khi núi tắt nơi đất sụp làm thành một cái hồ. Nước ở đây là thứ nước hồ tù không thoát được. Biển Hồ đẹp nhưng nhìn chung thì hoang vu. Ở đây những chiều buồn nếu chịu khó đi bộ sâu một chút vào phía núi thì thấy những khu nghĩa địa của người Thượng đẹp lắm. Điều đáng nói ở đây là người Thượng chôn người chết họ không đắp mộ dựng bia như người đồng bằng. Ở đây khi chôn người chết họ lấp huyệt bằng với mật đất và ở trên họ dùng một thân cây tạc thành tượng người đàn bà tóc tai rũ rượi ngồi khóc. Họ tạc không khéo nên nhìn riêng từng cái không đẹp nhưng nhìn chung thì lạ vô cùng. Anh thường ra đây vào lúc ngày tàn để nhìn cảnh thê lương của trời đất. Không hiểu tại sao ngay khi còn tấm bé anh đã có một nỗi đam mê kỳ dị là thích vào nghĩa địa và bệnh viện một mình. Ngày còn bé tiếng chim thu không một cánh chim lạc lẻ loi đều làm anh bâng khuâng được cả. Tình cảm sướt mướt này mất dần theo ngày tháng. Hồi còn bé anh thường hay khóc một mình khóc như con gái. Mẹ anh vẫn bảo thế nhưng từ năm biết nghĩ dù nhiều khi muốn khóc cho hả cũng không thể nào khóc được. Kỳ cục không hiểu sự thay đổi vì đâu.

Bản tính anh là thích cái đẹp nhưng là cái đẹp không công thức một mái tóc buông lơi một viên gạch vỡ một nét gạch ngang tàng trên tờ giấy trắng một cành cây khô chơi vơi giữa cảnh trời chiều một khuôn mặt mờ trong tối đều có thể làm anh nghĩ ngợi. Anh yêu những bức tranh tĩnh vật như yêu chính mình có thể nói anh đam mê nỗi cô đơn trong những phút sống thật với mình nhất. Nỗi cô đơn tự nó đã là một bài thơ một bản nhạc nhiều điệp khúc. Anh nghĩ khi anh chết đi anh sẽ là một con ma làm nhiều người thích.

Buồn quá anh viết vớ vẩn chẳng đầu đuôi gì. Thư cho Quyên mà anh viết như người đang trong cơn miên du dài dằng dặc. Thành thật mà nói con người anh sinh ra không phải để chém giết. Anh yêu đời và thương người nhưng đời sống đã phá hủy những gì thánh thiện trong sạch nhất của anh. Bây giờ anh mặc bộ đồ rằn ri của một lực lượng nhiều máu lửa chuyện giết chóc xảy ra hàng ngày cái chết có thể đến với anh bất cứ lúc nào ở đâu không làm anh nghĩ ngợi. Chết ơ một xó rừng một bờ suối hay ở trên giường cũng thế thôi. Điều làm anh buồn nhất là những thần tượng anh tôn thờ từ trước đến giờ chính anh đang phá vỡ.

Chắc hiện giờ Quyên đang ngủ.  Anh hình dung đến Quyên đang ngủ giấc ngủ an lành và mơ thật nhiều điều vô tội dù trong đó có nhiều điều quá tầm tay với của Quyên. Hãy tập thương mình trước đã Quyên ạ. Đời sống này không ai thương mình đâu Quyên kể cả những người ngọt ngào với mình nhất. Mỗi người đều có một thủ đoạn tranh sống với đời. Quyên chưa va chạm với đời coi như còn thôi nôi trong tuổi anh ở xa không giúp gì cho Quyên được đó là một điều đáng buồn. Anh ở đây vật chất không có gì đáng nói ngoài những lần ăn cơm khô uống nước suối nhưng nỗi khổ tâm thì quá nhiều đa mang nhiều thì phải chịu đó là phần hồn chẳng trách được ai nhưng vấp ngã mãi trỗi dậy hoài cũng mỏi. Ngồi trong đêm nghĩ ngợi anh thấy thương đồng thời cũng ghết mình. Có thể những điều anh nói đây không làm em vui nhưng biết làm sao khi anh không nói buồn thành vui được.

Viết cho Quyên vài hàng vụn vặt để chờ sáng. Anh ngừng. 68 vào năm mới rồi có gì vui buồn không Quyên? Người VN không chúc xuân ở tháng này nên anh không chúc gì Quyên cả ngoài lời dặn thông thường là cố vui và chăm học nghe Quyên. Có gì lạ thư cho anh. 
     Thương em.


(còn nữa)

More...

ĐỨA CON THỨ 8 CỦA PDT "CHÀO ĐỜI"

By Phạm Dạ Thủy

 

CÓ MỘT TÔI TÌM- Nxb HỘI NHÀ VĂN Vẽ bìa: Nhà thơ nhạc sĩ NGUYỄN TRONG TẠO là tập thơ thứ 8 của PDT chính thức "ra mắt" hôm nay 17-4-2009.

Xin giới thiệu cùng công đồng vnweblogs. PDT chờ đợi đón nhận lời chúc mừng "ngày sinh" đứa con tinh thần "mũm mĩm" của PDT từ phía bạn bè thân thiết như một món quà tặng yêu thương dành cho người "sinh" ra nó....Thành thật cám ơn cám ơn các bạn rất nhiều ...



Và sau đây PDT xin tặng bạn bè một chùm thơ "TÌM..."
trích từ tập thơ CÓ MỘT TÔI TÌM của PDT
:

TRỐN VÀ TÌM


Có một người trốn
Có một tôi tìm

Từ hoa là nụ
Người như cánh chim

Đến khi hoa tàn
Người còn bạt gió

Lẽ nào nhung nhớ
Không làm mưa ngâu

Lẽ nào xanh cỏ
Mới tìm thấy nhau



CÓ MỘT TÔI TÌM...


              
Gửi một người xa


Vết thương lòng chưa kịp kéo da non
Đã chắng chịt những lằn roi ứa máu
Đành tự dỗ tự ru và tự khóc
Ai khóc giùm nước mắt chẳng mặn đâu

Chéo khăn khô dành cho mối tình đầu
Phần đẫm lệ gửi nửa vòng trái đất
Leo lét sáng một góc trời ký ức
Đâu ánh nhìn thăm thẳm của ngày xưa

Chiêm bao nào người cũng khuất sau mưa
Giấu nỗi nhớ nỗi đau
Giấu tiếng cười giọng nói
Một đời ta tìm
Đường khuya muôn lối
Đi lối nào cũng về lại chiêm bao

Người mịt mù xa trong cuộc tình đầu
Nhập nhoạng giữa đời thường và ảo ảnh
Không ai chỉ giùm ta nơi nào người đến
Nơi nào người giấu mặt những mùa xa

Thôi ta về lau nước mắt cho ta
Nước mắt mặn từ mắt buồn tự khóc
Người cứ trốn sau mưa
Ta cứ tìm vô vọng
Cuộc trốn tìm chạy dọc cõi phù sinh!



ĐI TÌM MÙA HÈ CHO TUYẾT

                            
Với Tuyết Nga

Trót thả lời hứa qua gió qua mây qua mưa đầu đông
về một miến xa lắc
rằng tôi sẽ đi tìm mùa hè cho em

Mây cuối trời xám ngắt
lá cây run rẩy buồn
màu mật ong của nắng
đi hoang...

Tôi đi tìm mùa hè cho em
từng giấc ngủ mùa đông chập chờn
và cơn mơ chưa tới
rượu nồng và lửa cháy
nguội tàn nơi đâu?

Lời hứa rơi trên đất nâu
bất lực lật thời gian
cùng kiệt
mùa hè đã từng thả nắng trên vai em

heo may đã từng dịu dàng bay qua tóc
đâu rồi?

Sẽ lại về một mùa hè khác
không phải mùa xưa
tôi phải làm sao đây
khi thời gian chẳng chịu quay trở lại

Thôi em
hãy cất mùa hè xưa mãi mãi
xin 
đừng nguôi quen...
                               

   *Chữ in nghiêng: Ý thơ Tuyết Nga

                                
HƯ VÔ


Hư vô là gì hư vô nơi đâu
Hư vô không sắc hư vô không màu
Người rơi... người rơi...
vô hình vô ảnh
Ta ngơ ngác tìm tàn cuộc bể dâu

Người là bóng mây hay là ngọn gió
Người là hạt nắng hay là giọt mưa
Hư vô là gì mà người thăm thẳm
Ta gọi vỡ ngày người chẳng chịu thưa

Hư vô hư vô
Một cõi không cùng
Một nẻo vô chung
Một miền không nhớ
Đành chờ gặp người khi nằm dưới cỏ
Trắng một giấc đời tất cả... hư vô!

                              

TÌM...


Ngược dòng về bến sông xưa
đi tìm cái thuở mình chưa biết buồn

guốc mòn áo bạc nón sờn
lơ thơ mấy sợi tóc buông hững hờ

là tôi cái buổi tinh mơ
cây buồn chưa mọc nguyên sơ đất trời

là tôi cái tuổi hay cười
vui cùng một lứa bên đời ngô nghê

hồn nhiên nghe gió đi về
mặc ngày trôi mặc bộn bề nắng mưa

Ngược dòng về bến sông xưa
mòn chân chỉ thấy đò đưa bóng chiều!


NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG

                                                                       

Thế là anh đã ngoài vùng phủ sóng
Thanh âm em tan tác giữa mưa chiều
Thế là sẽ phẳng phiu chăn gối mỏng
Hơi thở nhòa trong mắt đợi đìu hiu

Thế là cô đơn sẫm màu đất nhớ
Thế là thơ thêm những tứ thơ buồn
Thế là gió lùa sau lưng hiu quạnh
Thế là ngày sẽ tím ngắt hoàng hôn

Anh xa lắc biết đâu tìm sóng
Phủ lời thương lời nhớ để anh về
Em đã trắng cả những lời tình tự
Biết làm gì lay động những cơn mê

Thì thôi vậy gom nỗi buồn cất giấu
Thả ngoài vùng phủ sóng cả hai ta
Không tiếng gọi không lời thưa
Câm lặng
Chỉ con tim lên tiếng mỗi đêm về.

                              

More...

MỘT THỜI ĐẺ NHỚ

By Phạm Dạ Thủy

 

KỶ NIỆM



Cô giáo Hoa và học sinh cũ họp mặt tại Dốc Lết



Cô giáo Hoa và học sinh cũ nâng ly!


    
Trong một buổi họp lớp học sinh cũ của tôi một đề nghị được mọi người nhất trí là luân phiên kể một kỷ niệm vui buồn thời cắp sách. Nhiều câu chuyện đã làm nên những trận cười dòn dã. Ai nấy đều thấy mình như đang sống lại tuổi học trò...

     Và sau đây là câu chuyện của Tuấn anh "học trò" mới lên chức ông ngoại.

     
    Năm ấy mình học lớp 8. Sau giờ Văn của cô Hoa (PDT- chú thích của tác giả). lớp tan học. Mình vui lắm vì 10 phút cuối cô đã kể tiếp đoạn hấp dẫn nhất của truyện cổ tích "Thằng Sọ Dừa". Nhảy chân sáo vào nhà mình chào mẹ rất tươi.Mẹ đáp lại bằng một nụ cười. Bỗng sấm chớp nổ ra bất ngờ. Mẹ mình chợt giận dữ giật phắt chiếc chổi lông gà trên nóc tủ quất ngang cặp giò bỏ trống của mình vì hồi đó bọn con trai tụi mình đồng phục quần soọc mà."Này này cậu cả học với hành kiểu này phải không? Cởi ngay cái áo ra!" Ơ mình như trên trời rớt xuống vậy. Sao lại cởi cái áo? Mẹ tiếp:"Mới nứt mắt đã yêu với đương!" Mình nghĩ lại thêm yêu với đương! Rốt cục là mình phạm tội gì? Sợ mẹ mắng tiếp mình ngoan ngoãn cởi áo. Mẹ giật lấy chiếc áo giăng trước mặt mình. Trời ơi sau lưng chiếc áo trắng tinh là một mũi tên xuyên qua một trái tim méo mó với dòng chú thích:"Hận tình dang dở".Mẹ mình kể tội: Thứ  nhất là yêu đương. Thứ hai là vẽ bậy. Thứ ba là ..." Trời đất ạ con mà biết gì cái chuyện yêu đương. Còn vẽ bậy ư? Làm sao con có thể ngoặt tay ra sau mà vẽ mũi tên xuyên qua trái tim thật chính xác vậy? A! Con biết rồi. Cái thằng cái thằng...

   
Tuấn ngừng kể nhìn về góc phòng. Mọi người cùng nhìn theo. Anh chàng Hải cao lớn đứng dậy tiếp lời: Ừ đúng là cái thằng Hải "gáo" này đáng tội! Thôi cho mình đền vậy". Hải bưng ly bia sủi bọt cụng cái "cốp" với Tuấn và nói giọng buồn buồn: "Mới đó mà đã hơn 30 năm rồi!"

     Một thoáng lặng im. Hình như mọi người đang nghĩ về những ngày thơ ấu cũ. Tôi chợt bắt gặp lại mình thời con gái trên bục giảng thuở nào. Vâng mới đó mà đã hơn 30 năm. Thời gian đã giấu tuổi trẻ của thầy trò tôi nơi đâu?!







PDT-
Cô giáo Hoa - những ngày tháng ấy.
                 

                                             

More...